Là một thông báo của tòa án.

Vụ án Vương Đức Hải bị nghi ngờ chiếm dụng vốn, làm giả sổ sách và những hành vi khác sắp được đưa ra xét xử.

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Kiếp trước, tôi chết trong một cầu thang không có kết quả.

Kiếp này, cuối cùng cũng có người phải đem khoản nợ đó ra trước tòa tính cho rõ.

10

Ngày vụ án của Vương Đức Hải được tuyên án, tôi ngồi ở hàng cuối cùng của ghế dự thính.

Ông ta già đi rất nhiều so với mấy tháng trước.

Tóc bạc một mảng, bộ vest nhăn nhúm, không còn chút khí thế đập bàn vẽ ra những lời hứa hão huyền trong công ty ngày trước.

Những khoản sổ sách được liệt kê tại tòa, hết khoản này tới khoản khác.

Tiền tăng ca Quốc khánh của nhóm dự án.

Ngân sách hoạt động khách hàng.

Tiền thanh toán cuối cho nhà cung cấp.

Tiền thưởng dự án của nhân viên.

Mỗi khoản đều giống như một tảng đá nện xuống người ông ta.

Ông ta vẫn cố biện minh:

“Tiếng phổ thông của tôi không tốt.”

“Rất nhiều con số chỉ là hiểu lầm trong giao tiếp.”

Thẩm phán chỉ nhìn hồ sơ.

“Căn cứ nhận định của vụ án này không phải một tin nhắn thoại đơn lẻ.”

“Mà bao gồm lịch sử thu hồi phê duyệt, sao kê ngân hàng, tài khoản liên quan, ghi chú giả và lời khai nhân chứng.”

“Đủ để hình thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.”

Vai Vương Đức Hải sụp xuống.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi không có niềm vui sướng như tưởng tượng.

Chỉ cảm thấy lưỡi dao vẫn luôn treo trên đỉnh đầu cuối cùng đã biến mất.

Công ty cuối cùng bước vào quá trình thanh lý.

Nhân viên mỗi người một ngả.

Chị Lưu chuyển sang một công ty khác làm kế toán bình thường. Trước khi đi, chị nhắn cho tôi:

“Lâm Hạ, xin lỗi.”

“Trước đây chị quá sợ.”

Tôi trả lời:

“Sau này đừng vì sợ mà im lặng giúp người xấu.”

Tần Viễn cũng rời đi.

Anh giúp nhân viên đòi lại phần tiền còn thiếu cuối cùng, sau đó nghe nói chuyển sang một công ty cùng ngành làm về tuân thủ.

Còn Triệu Bằng, tôi không liên lạc nữa.

Cuộc đời anh ta có khó khăn của riêng mình.

Nhưng mạng sống của tôi không nên bị bất kỳ khó khăn nào của người khác xóa bỏ.

Nửa năm sau, tôi vào làm ở một công ty mới.

Khi phỏng vấn, tôi hỏi rất nhiều vấn đề.

Tiền thưởng được xác nhận thế nào.

Chi phí được phê duyệt ra sao.

Tiền tăng ca được phát thế nào.

Lời hứa miệng có hiệu lực hay không.

Sếp mới nghe xong, bật cười.

“Mọi vấn đề liên quan đến tiền bạc của công ty chúng tôi đều lấy phê duyệt bằng văn bản làm chuẩn.”

“Tin nhắn thoại không được coi là căn cứ cho tài vụ.”

“Tiền thưởng được chuyển trực tiếp vào tài khoản cá nhân. Người thực hiện chỉ làm theo hệ thống, không chịu trách nhiệm cho lời hứa miệng của bất kỳ cá nhân nào.”

Tôi ký hợp đồng nhận việc ngay tại chỗ.

Sau khi dự án đầu tiên ở công ty mới kết thúc, sếp gửi thông báo vào nhóm:

“Tiền thưởng dự án lần này là 100.000 tệ.”

“Phòng tài vụ sẽ chuyển trực tiếp vào tài khoản cá nhân theo bảng phê duyệt chi tiết.”

“Lấy thông báo bằng văn bản này và phê duyệt trên hệ thống làm chuẩn.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.

100.000 tệ.

Rõ ràng từng chữ.

Không có cách phát âm mơ hồ.

Không có đơn phê duyệt bị thu hồi.

Không có ai đẩy trách nhiệm lên người khác.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy hốc mắt hơi nóng.

Sau khi tan làm, tôi xóa nhóm chat của công ty cũ.

Những ảnh chụp màn hình và video quay màn hình ấy, tôi không xóa.

Tôi lưu chúng vào nơi sâu nhất trong album được mã hóa.

Không phải để liên tục nhớ lại vết thương.

Mà để nhắc nhở bản thân:

Thứ không rõ ràng chưa bao giờ chỉ là cách phát âm.

Còn có lòng người.

Còn có sổ sách.

Bốn và mười, chỉ khác nhau một âm.

Kiếp trước, thứ chênh lệch là mạng sống của tôi.

Kiếp này, tôi không giải thích nữa.

Ở nơi công sở, lưu lại dấu vết công việc mới là chuyện quan trọng nhất.

Mỗi một khoản tiền, mỗi một chỉ thị, đều phải rõ ràng, giấy trắng mực đen.

Bởi vì chứng cứ sẽ không bị xóa nhòa.

Có chứng cứ, con người mới có thể đứng vững.

Mạng sống cũng mới có thể tự nắm lại trong tay mình.