Cô ta run giọng nức nở.

“Cảnh Châu, anh vì cô ta, mà đẩy em?”

“Rốt cuộc cô ta tốt hơn em ở điểm nào? Cô ta đã kết hôn rồi, tại sao anh còn bảo vệ cô ta!”

Tiếng gào khóc của cô ta như xé ruột xé gan, ai nghe cũng thấy xót xa.

Nhưng Cố Cảnh Châu lại giống như không nghe thấy, trong mắt anh ta chỉ có tôi.

Anh ta ngó lơ tiếng gào khóc của Chung Sở, chỉ cố chấp nhìn chằm chằm vào tôi:

“Ngữ Nghiên, chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé, được không?”

“Trước đây là anh không biết trân trọng, thực ra người anh yêu, người anh bận tâm luôn luôn là em!”

“Em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”

Đối mặt với lời tỏ tình thâm tình của Cố Cảnh Châu, tôi chỉ thấy buồn nôn.

“Cố Cảnh Châu, anh có biết điều đáng buồn nhất của con người anh là gì không?”

Anh ta ngẩn người, dường như không hiểu sao tôi lại hỏi thế.

“Anh không phải nặng tình, anh chỉ là một kẻ ích kỷ và tự phụ.”

“Trong mắt anh, Tiêu Ngữ Nghiên tôi nên giống như một món đồ cũ bị anh vứt bỏ, mãi mãi nằm ngoan ở chỗ cũ, đợi đến khi anh tình cờ nhớ tới thì lúc nào cũng có thể nhặt về.”

“Anh tin chắc tôi cả đời này không thể sống thiếu anh, tin chắc tôi sẽ đợi anh ngoảnh lại cả đời.”

“Nên khi biết tin tôi kết hôn, biết tôi có cuộc sống mới, biết cái món đồ là tôi đây đã được người khác nâng niu trân trọng trong lòng bàn tay, anh không chịu đựng được nữa.”

Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch ngay tức khắc của anh ta, nụ cười trên khóe môi càng thêm mỉa mai.

“Dục vọng chiếm hữu của anh, dục vọng kiểm soát của anh, cái lòng tự tôn đàn ông nực cười đó của anh, tất cả đều bị thách thức.”

“Vì vậy anh bắt đầu phát điên, bắt đầu giả vờ thâm tình, bắt đầu nói cái gì mà bắt đầu lại từ đầu. Anh tự hỏi bản thân anh xem, anh có thực sự yêu tôi không? Kẻ anh yêu trước giờ chỉ có chính bản thân anh!”

“Cái bộ dạng thâm tình vờ vịt của anh bây giờ, thật sự khiến người ta buồn nôn!”

Tôi không chút lưu tình lột sạch từng lớp mặt nạ giả tạo của anh ta, phơi bày cái ruột gan ích kỷ và xấu xa nhất bên trong.

Sắc mặt Cố Cảnh Châu từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, cơ thể run rẩy không khống chế nổi.

Anh ta định phản bác, nhưng không thốt nên lời.

Bởi vì, từng chữ tôi nói đều đâm trúng tim đen của anh ta.

Tôi thu ánh mắt lại, xoay người nói với vệ sĩ.

“Về nhà.”

“Vâng, Tiêu tiểu thư.”

10

Về đến nhà, tôi thả mình vào chiếc sô pha mềm mại, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.

Mười mấy phút sau, Hạ Viễn đã về.

Anh cởi áo vest ngoài, tiện tay treo lên giá treo mũ áo ở lối vào, rồi đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi kể lại toàn bộ sự việc xảy ra hôm nay cho anh nghe ngọn ngành.

Anh im lặng lắng nghe, đợi tôi nói xong mới đưa tay vuốt lọn tóc lòa xòa trước trán tôi ra sau tai.

“Em vất vả rồi, những chuyện tiếp theo cứ giao cho anh.”

Thủ đoạn của Hạ Viễn sấm rền gió cuốn, hiệu quả thấy ngay tức khắc.

Cố Cảnh Châu vốn đã không còn tâm trí làm việc, sự chèn ép mạnh mẽ của tập đoàn Hạ thị đối với anh ta lại càng giống như đòn chí mạng.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, các dự án của tập đoàn Cố thị liên tiếp bị cướp mất.

Các đối tác tới tấp hủy hợp đồng, ngay cả lương nhân viên cũng không phát nổi.

Tôi xem tin tức tài chính thấy Cố Cảnh Châu bắt đầu bán tháo bất động sản và siêu xe đứng tên mình, cố gắng lấp liếm lỗ hổng khổng lồ của công ty.

Nhưng ngần ấy cũng chỉ như muối bỏ bể.

Chỉ mới một tuần, Cố thị từng một thời phong quang vô hạn nay đã chính thức tuyên bố phá sản.

Và trong một tuần đó, Cố Cảnh Châu như bốc hơi khỏi thế gian.

Chiêu này của Hạ Viễn, quả thực vô cùng hữu hiệu.

Hôn lễ của tôi và Hạ Viễn diễn ra đúng như dự kiến.

Trong nhà thờ, khách khứa chật kín.

Tôi mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi, khoác tay Hạ Viễn từng bước tiến về phía cha xứ.