Không khí đang nặng nề thì quản gia đi tới.
“Ông Thời, phu nhân, bên ngoài có hai người tự xưng là nhân viên của sở thú, đến đưa… đưa tro cốt ạ?”
Bố gật đầu, “Cho họ vào đi.”
Người đến chính là Tiểu Trần hôm đó nghe điện thoại và Tiểu Lý người từng bênh vực cho tôi.
Hai người vừa bước vào, mẹ đã với gương mặt dữ tợn lao tới.
“Đều tại các người của sở thú! Không làm tốt biện pháp bảo hộ, để con gái tôi mất mạng!”
Tiểu Trần bị bà đẩy đánh đến loạng choạng, nếu không có Tiểu Lý kéo lại, suýt nữa đã làm rơi cái bình trên tay.
Anh ta cẩn thận đặt chiếc bình đựng tro cốt của tôi lên bàn, áy náy nói:
“Bà ơi, xin bà bình tĩnh một chút. Xảy ra chuyện như vậy, tâm trạng của chúng tôi cũng vô cùng đau buồn. Bất kỳ phương án bồi thường nào bà đưa ra, chúng tôi đều sẵn lòng trao đổi.”
Mẹ không chấp nhận sự an ủi của anh ta, vẫn tiếp tục kích động.
“Tôi không cần gì hết! Tôi muốn các người chịu trách nhiệm trước pháp luật, tôi muốn sở thú phải trả giá vì cái chết của con gái tôi!”
Tiểu Trần còn muốn khuyên nữa, nhưng đã bị Tiểu Lý đang phẫn nộ kéo ra phía sau.
“Ông bà là chq mẹ của người chết phải không, hừ, hôm qua lúc nghe tin con gái các người gặp chuyện, cũng chẳng thấy các người sốt ruột lắm, chỉ sai người đi xem xem thật hay giả thôi. Huống hồ người đó còn chẳng tới!”
“các người chỉ quan tâm con gái mình hời hợt thế thôi, giờ lại bày ra bộ dạng thâm tình? Không thấy bản thân mình rất giả tạo sao?!”
“Còn nữa, các người muốn kiện sở thú chúng tôi ra tòa, tôi cũng không cản. Chỉ là mấy người nên biết, người chết không phải tự mình đi vào khu rừng nội vi.”
Tiểu Lý chỉ vào Thời Triều Tình, nhìn về phía mấy người nhà họ Thời.
“Rốt cuộc là đi ra thế nào, chỉ có một mình cô ta thôi sao? Còn mấy người, vì sao không đi tìm người mà lại lái xe bỏ đi?”
Tiểu Lý hơi nheo mắt, vẻ hoài nghi không cần nói cũng hiểu.
Anh trai lập tức đứng chắn trước mặt Thời Triều Tình.
“Chắc chắn là Thời Mai Tuế muốn bỏ Triều Tình lại trong rừng, kết quả tự cô ta bị lạc đường, hơn nữa, chúng tôi cũng đã đợi cô ta rồi.”
Tiểu Lý có lẽ đã xem qua camera giám sát, nghe vậy liền cười khẩy: “Hừ, hai phút cũng tính là chờ sao?!”
Ánh mắt anh trai chột dạ, giọng điệu dần yếu đi: “Ngày đó là sinh nhật của Triều Tình, chúng tôi không thể lãng phí thời gian trên một mình cô ấy được chứ.”
Lúc này, ngay cả Tiểu Trần cũng có chút tức giận: “Tôi đã xem thông tin thân phận của người chết rồi, hôm đó chẳng phải cũng là sinh nhật của cô ấy sao? Sao các người…”
Tiểu Lý cười lạnh: “Hừ, còn có thể vì sao nữa, vì không phải con ruột của họ, nên chẳng cần để tâm thôi.”
Tiểu Trần nghẹn giọng: “Các người đâu chỉ thiên vị, mà là hoàn toàn làm ngơ! Cô ấy mới vừa tròn mười bảy tuổi, các người cũng nhẫn tâm thật đấy.”
Ông bố chưa từng bị bậc con cháu nào giáo huấn như vậy, nghe đến lúc này, rốt cuộc không nhịn nổi mà giận dữ bùng lên.
“Đủ rồi! Đây là chuyện nhà của chúng tôi, không đến lượt các người chỉ tay múa chân, cút ra ngoài!”
Tiểu Lý liếc ông ta một cái, cùng Tiểu Trần xoay người ra cửa.
Thế nhưng không ngờ, mẹ lại một lần nữa giữ họ lại.
Bà chắn trước mặt hai người, vừa khóc vừa hỏi: “Tuế Tuế lúc đi… có để lại lời gì không?”
Tiểu Trần thấy bà đau khổ như vậy, không đành lòng nói: “Lúc đội cứu hộ đến thì người chết đã không còn nữa rồi.”
Tiểu Lý hừ lạnh: “Gấu nâu xưa nay sẽ không cắn chết con mồi ngay tại chỗ rồi mới ăn, chắc hẳn lúc người chết còn ý thức đã gọi điện cho các người rồi chứ?”
Thân thể mẹ chấn động, không biết nhớ tới điều gì, như không chịu nổi cơn đau mà lùi lại hai bước.
Tiểu Trần thở dài: “Hóa ra là đã bỏ lỡ rồi à?”
Nghe vậy, tôi không nhịn được mà cười khẽ.
Tôi đã gọi cho cả nhà không dưới mười cuộc điện thoại.