Vốn dĩ mẹ có thể trực tiếp trở về, không cần chịu nhiều đau khổ như vậy. Nhưng để ta có thể đi cùng mẹ, mẹ đã dùng những tổn thương mình chịu để đổi lấy điểm ngược tâm, gom đủ tích phân đưa ta đi.

Bây giờ ta đã đến rồi, mọi chuyện sẽ hoàn toàn kết thúc.

Ta thật sự rất hạnh phúc.

Ta có một người mẹ vượt qua sinh tử, vượt qua cả thời không cũng muốn yêu ta.

Ở thế giới mới, mẹ dùng một năm để dạy ta nhận biết những thứ mới mẻ ở đây.

Khu vui chơi, kem, vòng quay khổng lồ, bánh ngọt.

Còn có rất nhiều sách vẽ màu.

Ta cảm nhận được niềm vui chưa từng có.

Cho đến khi mẹ đưa ta đi học lớp Một, chúng ta vậy mà lại nhìn thấy phụ thân.

9

Hệ thống của mẹ nói, đây là do phụ thân dùng tất cả niệm lực đổi lấy một cơ hội gặp chúng ta.

Nếu trong vòng ba ngày chúng ta tha thứ cho người, người có thể lấy thân phận người hiện đại ở lại nơi này sống cùng chúng ta.

Nếu chúng ta không đồng ý, người sẽ hồn phi phách tán, trải qua tất cả đau khổ mẹ từng chịu ở thế giới kia, sau đó đi đến một không gian không có hình thể.

Cả đời phiêu bạt, không già không chết, chỉ còn một linh hồn cô độc.

Người lảo đảo quỳ xuống trước mặt chúng ta.

“Cẩm Tương, Niệm Nhi, cuối cùng ta cũng gặp được hai người. Ta biết mà, ta biết hai người sẽ không chết!”

“Nhà chúng ta lại có thể đoàn tụ rồi!”

Ta và mẹ đã trải qua một năm trưởng thành, từ lâu không còn vì người mà sinh ra nửa phần cảm xúc.

Mẹ nhìn ánh mắt kỳ lạ của người xung quanh, lùi lại một bước, che ta sau lưng.

“Ta không biết ngươi đang nói gì. Chúng ta căn bản không quen ngươi. Giữa nơi công cộng, hành vi này của ngươi là quấy rối!”

“Mau rời đi, đừng ép ta báo cảnh sát bắt ngươi!”

Nhưng phụ thân căn bản không dao động.

Người đỏ mắt nói:

“Ta biết ta có lỗi với mẹ con nàng. Tất cả là do ta bị mỡ heo che mắt!”

“Nhưng ta thật sự yêu hai người. Một năm nay ta sống không bằng chết, ngày nào cũng muốn gặp hai người, chỉ mong được đoàn tụ với hai người.”

“Cầu hai người cho ta một cơ hội, một cơ hội để bù đắp. Ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với hai người, không bao giờ để hai người chịu tổn thương nữa! Chúng ta về nhà, được không?”

Mẹ nhíu mày, vừa định mở miệng thì ta đã bấm vào chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay.

Ta gọi điện báo cảnh sát.

“Chú cảnh sát ơi, ở đây có người quấy rối con và mẹ, cứ bắt chúng con đi theo ông ta. Chúng con không quen ông ta. Con nghi ông ta là người của đường dây buôn người, muốn bắt cóc mẹ con con!”

Lời vừa dứt, những người đang đứng xem lập tức cảnh giác.

Vài người tự giác chắn trước chúng ta, túm lấy người đánh một trận.

Mẹ vui mừng nhìn ta.

“Giỏi lắm, những gì mẹ dạy con đều nhớ cả rồi!”

Ta cười, rúc vào lòng mẹ.

Ta nhìn phụ thân của thế giới kia tuyệt vọng và bất lực nhìn chúng ta.

Đáng đời!

Là người tự làm tự chịu.

Sau khi cảnh sát đến, người đã bị đánh đến mức không nói nên lời.

Chúng ta đi lấy lời khai, cắn chặt rằng không quen người.

Dù sao ở thế giới này, chúng ta và người không có bất kỳ liên hệ nào.

Nhưng vì không có chứng cứ xác thực, cuối cùng người chỉ bị cảnh cáo và tạm giữ ba ngày.

Đợi người ra ngoài, hẳn đã sớm trở về nơi người nên đến.

Ba ngày sau, chúng ta không còn gặp lại người nữa.

Cái hệ thống kia nói với chúng ta, người đã bị thu hồi tất cả, đưa vào khe hở thời không, cả đời sẽ không thể ra ngoài quấy rầy cuộc sống của chúng ta.

Bọn họ cũng sẽ sửa chữa lại trật tự thời không bị xáo trộn vì chuyện này.

Tất cả mọi người ở thế giới kia và thế giới này đều sẽ quên những chuyện đã xảy ra trong mấy năm đó.

Chúng ta cuối cùng cũng có thể yên ổn sống tiếp.

Sau này, khi mẹ một mình nuôi ta đến mười tám tuổi, mẹ gặp một người chú đối xử rất tốt với mẹ, cũng rất tốt với ta.

Họ hỏi ý kiến của ta.

Đương nhiên ta hy vọng mẹ có thể có được hạnh phúc của riêng mình.

Sau khi ta giơ cả hai tay hai chân tán thành, hai người nhận giấy đăng ký kết hôn khi ta lên đại học.

Chú đối xử với ta như phụ thân ruột.

Khi ta tốt nghiệp cao học, dẫn bạn trai về nhà, chú nghiêm túc đến mức như lâm trận, cẩn thận xem xét bạn trai ta, chỉ sợ ta chịu chút ấm ức.

Khi ta kết hôn, chú bận trước bận sau, đưa ta xuất giá, còn khóc nữa.

Ta và mẹ đứng bên cạnh vừa khóc vừa cười.

Nhìn bóng lưng họ dìu nhau.

Trong lòng ta ấm áp.

Có lẽ hạnh phúc chính là có một người cùng mình bầu bạn.

Ta nhìn người chồng đang chắn rượu thay ta bên cạnh.

Ta nghĩ, ta sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.