“Lục… Lục tiên sinh? Sao ngài lại tới đây?”
“Cô dâu của anh mời tôi đến.” Giọng Lục Cảnh Thâm rất tùy ý, “Anh không hoan nghênh sao?”
“Hoan nghênh hoan nghênh! Đương nhiên là hoan nghênh!” Thái độ của Chu Tử Hiên lập tức cung kính đến tận xương tủy.
Lục Cảnh Thâm là người giàu nhất Kinh Bắc.
Cả giới thương gia Kinh Bắc không một ai dám bất kính với anh.
Tô Uyển Thanh rảo bước đi tới, vẻ mặt đầy sửng sốt nhìn tôi.
“Sao mày lại đi cùng anh ấy?”
“Tôi đã nói rồi, hiện tại tôi đang làm việc ở nhà anh ấy.”
“Làm việc? Chẳng phải mày đi làm bảo mẫu sao?”
“Bảo mẫu cũng là làm việc. Sao nào, đám cưới của chị không hoan nghênh bảo mẫu tới dự à?”
Khóe miệng Tô Uyển Thanh giật giật.
Cô ta muốn nổi đóa, nhưng Lục Cảnh Thâm đang đứng sờ sờ ngay bên cạnh.
Cô ta không dám.
“Đương nhiên là hoan nghênh.” Cô ta nặn ra một nụ cười, “Em gái, em đến là tốt rồi.”
Lúc cô ta quay người rời đi, tôi nhìn thấy tay cô ta đang run rẩy.
Hôn lễ bắt đầu đúng vào lúc ba rưỡi.
MC trên sân khấu nói những câu thoại muôn thuở lặp đi lặp lại.
Tô Kiến Quốc dắt tay Tô Uyển Thanh bước trên thảm đỏ.
Lúc nhìn thấy tôi, cả người ông ta cứng đờ.
Sau đó ông ta nhìn thấy Lục Cảnh Thâm bên cạnh tôi.
Mặt ông ta thoắt cái trắng bệch.
Bước hết thảm đỏ, nghi thức trao tay, tuyên thệ, trao nhẫn.
Mọi thứ diễn ra đúng trình tự.
Cho đến khi MC nói: “Sau đây xin mời đại diện gia đình nhà gái lên phát biểu —”
Tô Uyển Thanh giật lấy micro.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự hôn lễ của tôi và Tử Hiên. Hôm nay tôi đặc biệt vui mừng, bởi vì em gái tôi, Tô Vãn, cũng đã đến.”
Cô ta nhìn tôi, nụ cười rất ngọt ngào.
“Có thể mọi người không biết, dạo này em gái tôi đang đi làm bảo mẫu cho người ta. Tuy công việc hơi vất vả, nhưng em ấy vẫn bớt chút thời gian đến dự đám cưới của tôi, tôi thật sự rất cảm động.”
Dưới khán đài vang lên những tiếng xì xào to nhỏ.
Trên khuôn mặt Tô Uyển Thanh tràn ngập cảm giác thượng đẳng kẻ cả.
Cô ta tưởng đây là sân nhà của mình.
Cô ta tưởng cô ta đã thắng.
Tôi đứng lên.
“Vì chị gái đã giới thiệu tôi nhiệt tình như vậy, thì tôi cũng xin được nói đôi lời.”
Tôi bước lên sân khấu.
Nụ cười của Tô Uyển Thanh cứng đờ.
“Tô Vãn, mày định làm gì —”
Tôi giật lấy micro.
“Kính chào quý vị quan khách. Tôi là Tô Vãn, em gái của cô dâu Tô Uyển Thanh.”
Giọng tôi vô cùng bình tĩnh.
“Hôn lễ ngày hôm nay quả thực rất long trọng. Váy cưới mà cô dâu đang mặc được thiết kế ở Paris, đội ngũ lên kế hoạch lễ cưới là đắt đỏ nhất Kinh Bắc, khách sạn cũng là tốt nhất Kinh Bắc.”
Tất cả mọi người dưới khán đài đều đang nhìn tôi.
“Nhưng tôi muốn hỏi một chút — chiếc Porsche mà cô dâu đang lái, tiền trả trước từ đâu mà có? Có ai biết không?”
Mặt Tô Uyển Thanh thoắt cái cắt không còn hột máu.
“Tô Vãn! Mày câm miệng!”
“Tiền trả trước ba mươi vạn.” Tôi dõng dạc nói, “Là do bố tôi, ông Tô Kiến Quốc chi trả. Nhưng Tô Kiến Quốc lấy đâu ra tiền? Ông ta luôn than phiền mình không có tiền, đến tiền viện phí của mẹ tôi cũng không trả nổi cơ mà.”
Dưới khán đài bắt đầu ồn ào.
“Tô Vãn! Mày đang ăn nói linh tinh cái gì đấy!” Tô Kiến Quốc bật dậy khỏi ghế.
Tôi lôi điện thoại trong túi ra, mở một tệp tài liệu.
“Ba năm trước, Tô Kiến Quốc nợ năm mươi vạn tiền cờ bạc. Chủ nợ tên là Triệu Minh Viễn, một người trong hệ thống y tế Kinh Bắc. Triệu Minh Viễn có ân oán cá nhân với Giáo sư Trần Thủ Chính của Đại học Kinh Bắc, ông ta đã ép Tô Kiến Quốc làm chứng giả để tố cáo Giáo sư Trần gian lận học thuật. Tô Kiến Quốc nhận được năm mươi vạn tiền lót tay, trong đó có ba mươi vạn thông qua vợ ông ta là bà Triệu Lệ Hoa chuyển cho Tô Uyển Thanh, chính là tiền trả trước cho chiếc Porsche đó.”
Cả hội trường im phăng phắc.
“Giáo sư Trần vì lần vu oan này mà bị ép từ chức, thanh danh thân bại danh liệt. Còn tôi, với tư cách là học trò của Giáo sư Trần, kỳ thực tập bị hủy bỏ, học bổng bị thu hồi.”
Tôi nhìn khuôn mặt xanh mét của Tô Kiến Quốc dưới khán đài.
“Tương lai của tôi, đã bị chính người cha ruột của mình dùng năm mươi vạn bán đứng. Sau khi bán tôi đi, ông ta đến một đồng cũng không thèm bỏ ra để chữa bệnh cho mẹ tôi.”
Giọng Tô Uyển Thanh run rẩy.
“Mày nói dối! Mày nói hươu nói vượn!”
“Sao kê ngân hàng đang ở đây.” Tôi đưa màn hình điện thoại hướng về phía máy chiếu của hội trường, “Lịch sử chuyển khoản của Triệu Minh Viễn, lịch sử chuyển khoản của Triệu Lệ Hoa, từng khoản một đều có dấu mộc của ngân hàng.”
Trên máy chiếu hiển thị rõ ràng từng dòng ghi chép chuyển khoản.
Ba trăm đôi mắt trừng trừng nhìn vào những con số đó.
“Điều này không thể nào —”
“Còn cái này nữa.” Tôi chuyển sang trang tiếp theo, “Báo cáo giám định nét chữ của thư tố cáo. Bức thư nặc danh tố cáo Giáo sư Trần là do chính tay Tô Kiến Quốc viết.”
Chân Tô Kiến Quốc nhũn ra, phải bám lấy lưng ghế mới không ngã gục.
“Vãn Vãn… mày…”
“Còn một câu hỏi cuối cùng.” Tôi quay sang nhìn Tô Uyển Thanh, “Váy cưới của chị, thiết kế ở Paris, phiên bản giới hạn ba bộ toàn cầu. Đúng không?”
Tô Uyển Thanh cắn chặt môi.