Anh lựa chọn phớt lờ.
“Cút đi!”
“Thỏa thuận ly hôn cô muốn đây!”
Anh ném thỏa thuận ly hôn về phía tôi.
Biểu cảm Hạ Hàn Sâm cao ngạo nhìn xuống.
Anh chờ tôi sụp đổ.
Chờ tôi cầu xin anh.
Nhưng tôi chỉ nhặt thỏa thuận ly hôn lên, bình tĩnh xoay người.
“Hứa Hân Niệm!”
“Cô cứ thế mà đi sao?!”
Giọng nói vỡ ra.
Hạ Hàn Sâm không dám tin.
Bước chân tôi không dừng, đưa tay mở cửa.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng loạng choạng ngã xuống khi bước khỏi giường.
“Đừng đi!”
“Hứa Hân Niệm, tôi bảo cô đứng lại!”
Bất chấp những thiết bị đang gắn trên người, trong lòng Hạ Hàn Sâm tràn ngập hoảng loạn và sợ hãi, anh loạng choạng rời khỏi giường đuổi theo.
“Hàn Sâm, anh đang làm gì vậy?”
“Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”
Chu Vãn Hạ liều mạng muốn kéo anh trở lại giường.
Nhưng Hạ Hàn Sâm như phát điên.
“Hứa Hân Niệm, tôi bảo cô đừng đi!”
Anh không nhớ tôi.
Nhưng bản năng lại sợ tôi rời khỏi anh.
“Chẳng phải cô là loại phụ nữ đào mỏ sao?”
“Tôi có rất nhiều tiền!”
Hạ Hàn Sâm gầm lên, sắc mặt trắng bệch, đưa tay nắm lấy tôi.
Anh cúi người, tóc trước trán rũ xuống che mắt.
Nhưng vẫn không thể che được sự hoảng loạn gần như tràn ra ngoài.
Tôi không có biểu cảm gì, dùng sức hất tay anh ra.
“Không cần.”
“Nhìn thấy anh tôi đã cảm thấy ghê tởm.”
Tôi nói từng chữ, cầm thỏa thuận ly hôn rời đi.
Hạ Hàn Sâm còn muốn đuổi theo nhưng đột nhiên ngã xuống đất.
“Hứa Hân Niệm, đừng đi…”
Miệng lẩm bẩm, trong mắt anh chỉ còn lại bóng lưng kiên quyết rời đi của tôi.
Trái tim như bị người ta khoét mất một mảng lớn, Hạ Hàn Sâm đau đến mức nước mắt chảy ra.
Nhưng mặc cho anh gọi thế nào.
Tôi cũng không thể quay đầu.
Sau khi nhận ra điều ấy, trong đầu Hạ Hàn Sâm đột nhiên đau nhói dữ dội.
Vô số ký ức liên quan đến tôi đồng loạt tràn về.
Anh ôm đầu, trong miệng phát ra tiếng gầm đau đớn.
Mồ hôi làm ướt đẫm toàn thân, vết thương đã băng bó cũng nứt ra.
Lần này, Hạ Hàn Sâm đã hiểu.
Anh vĩnh viễn mất tôi rồi.
Hết toàn văn.