“Nhà các người có gia sản lớn như vậy mà lại coi một con bé thiểu năng như báu vật, vậy thì đương nhiên không thể trách tôi.”
“Chỉ cần Lục Thu chết, tôi kết hôn với ông, nhà họ Cố sẽ là của tôi, của con trai và cháu trai tôi.”
“Đáng tiếc… đáng tiếc!”
Dì ấy tức tối chỉ vào tôi.
“Chính cô, đồ chuyên gây chuyện! Tất cả là tại cô! Kế hoạch của tôi đã sắp thành công rồi!”
Tôi không để ý đến tiếng gào thét của dì ấy.
“Đồng chí cảnh sát, tôi đã nộp toàn bộ chứng cứ. Chuyện còn lại giao cho các anh.”
Cảnh sát gật đầu.
“Chúng tôi sẽ xử lý đúng pháp luật.”
Những việc Lam Anh làm đã cấu thành hành vi cố ý giết người, thứ chờ đợi dì ấy rất có thể là án tù chung thân.
Lúc bị đưa đi, sắc mặt Lam Anh xám ngoét, không còn nói nổi một câu ngụy biện nào.
Bố chồng chịu một cú sốc rất lớn.
Ông luôn tưởng mối quan hệ giữa mình và Lam Anh là tình yêu tuổi xế chiều, rằng dì ấy không ham tiền của ông mà chỉ yêu con người ông.
Không ngờ mục đích của dì ấy lại là hại cả nhà ông.
Mẹ chồng ôm ngực, ánh mắt lạnh lẽo.
“Tôi muốn ly hôn.”
Cố Trạch nhìn mọi chuyện trước mắt, thở dài rồi nắm lấy vai tôi.
“Lương Vân, là anh đã hiểu lầm em.”
“Xin lỗi.”
Nửa tháng sau, tôi bán căn nhà cưới, chuẩn bị đưa Lan Lan đến bệnh viện não tốt nhất ở phía Bắc để điều trị.
Bố mẹ chồng đều không phản đối, còn lấy toàn bộ số tiền ít ỏi còn lại của mình để giúp chúng tôi chữa bệnh cho Lan Lan.
Còn về Lam Anh, sau khi người nhà biết chuyện dì ấy đã làm, ngay cả lúc ra tòa cũng chẳng ai đến.
Nửa năm sau, bệnh của Lan Lan cuối cùng cũng có chuyển biến tốt.
Con bé bắt đầu nhận ra mọi người, bắt đầu biết tự ăn cơm, uống nước và chơi đùa.
Ngày Lan Lan mở miệng gọi “mẹ” là một ngày trời trong nắng đẹp.
Con bé cầm một cốc nước ngọt màu vàng cam, dùng giọng non nớt gọi tôi:
“Mẹ… mẹ.”
Khoảnh khắc ấy, tảng đá đã đè nặng trong lòng tôi suốt bảy năm cuối cùng cũng rơi xuống.
Cảm giác áy náy khiến nước mắt tôi tuôn như mưa.
“Lan Lan, mẹ xin lỗi.”
“Mẹ yêu con.”