Nhớ đến đây, tôi lạnh lùng nhìn Cố Yến Thần:
“Nếu đã nhìn thấy bài đăng của Tần Chiêu, anh nên biết hai ngày trước tôi đã đồng ý lời tỏ tình của anh ấy, chính thức trở thành bạn gái anh ấy.”
Nghe vậy, vẻ mặt Cố Yến Thần tràn đầy không cam lòng, từng bước ép sát tôi:
“Thẩm Thanh, tôi chưa ký vào thỏa thuận ly hôn ấy. Em mãi mãi vẫn là vợ tôi, không ai có thể cướp em khỏi bên cạnh tôi.”
Tôi cau chặt mày. Khi người đàn ông đột nhiên dang tay định ôm tôi, tôi không chút lưu tình đẩy mạnh anh ta ra:
“Cố Yến Thần, anh phát điên rồi sao?”
“Giữa tôi và anh đã kết thúc từ lâu. Tôi cảnh cáo anh.”
“Nếu anh dám chạm vào tôi, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, tống anh vào tù.”
Nghe lời cảnh cáo của tôi, anh ta tỏ vẻ khó tin, trong mắt hiện lên vẻ tổn thương rõ rệt:
“Thẩm Thanh, tôi cầu xin em đừng như vậy, có được không? Chúng ta là vợ chồng mà. Cho dù giữa chúng ta có bao nhiêu hiểu lầm, tôi cũng sẽ giải thích rõ ràng từng chuyện với em.”
Hả?
Hiểu lầm?
Tôi thật sự bị anh ta chọc cười:
“Khi tôi sảy thai phải nằm viện, chính miệng anh đã nói với bác sĩ ngoài cửa rằng đối với anh, tôi chẳng qua chỉ là một công cụ sinh con thay Trần Thiến. Xin hỏi đây là hiểu lầm sao?”
Nhìn sắc mặt Cố Yến Thần chuyển rõ rệt từ xanh sang trắng, tôi không biểu cảm nói tiếp:
“Người anh yêu sâu đậm từ đầu đến cuối vẫn là Trần Thiến. Vì cô ta, anh có thể không chút kiêng dè chà đạp lên lòng tự trọng và làm tổn thương cơ thể tôi.”
“Tôi tốt bụng chủ động biến mất để tác thành cho tình yêu thanh mai trúc mã vĩ đại của hai người. Vậy mà bây giờ anh lại vô duyên vô cớ tìm tới tận cửa, quấy rầy cuộc sống mới bình yên và tốt đẹp của tôi.”
“Cố Yến Thần, kiếp trước tôi đã giết cả nhà anh sao? Nếu không, tại sao anh nhất quyết không chịu buông tha cho tôi?”
Kết hôn năm năm, anh ta đã quen với sự hiền lành, nghe lời và nhẫn nhịn chịu đựng của tôi.
Bây giờ bị tôi không chút lưu tình mắng thẳng vào mặt, anh ta chỉ cảm thấy máu trong toàn thân đều đông cứng.
Cả người cứng đờ tại chỗ, đồng thời hối hận và đau đớn đến mức không thể thốt ra nửa lời biện minh.
Đúng lúc ấy, Tần Chiêu không biết đã đứng ngoài cửa từ bao giờ bước vào.
Nhìn động tác anh trực tiếp ném túi đồ dùng vệ sinh trong tay vào mặt Cố Yến Thần, có thể thấy anh đã nghe được cuộc trò chuyện giữa tôi và Cố Yến Thần.
Trơ mắt nhìn Tần Chiêu đau lòng ôm lấy eo tôi, Cố Yến Thần khàn giọng, tràn đầy ghen tuông quát anh:
“Bỏ bàn tay bẩn thỉu của cậu ra khỏi người vợ tôi!”
Tần Chiêu lạnh lùng chỉ về phía cửa:
“Thanh Thanh bây giờ là bạn gái tôi.”
“Còn về phía anh, vừa rồi tôi đã gửi tin nhắn chính thức thông báo với tất cả người thân rằng tôi sẽ đoạn tuyệt mọi quan hệ họ hàng với anh.”
“Vì vậy, bây giờ, lập tức, ngay tức khắc, cút khỏi nhà của tôi và Thanh Thanh.”
Đôi mắt Cố Yến Thần đầy tơ máu, anh ta giận quá hóa cười:
“Tôi cãi nhau với vợ mình thì liên quan gì đến một người ngoài như cậu? Cậu có biết Thẩm Thanh đã hy sinh cho tôi bao nhiêu không? Người cô ấy thật sự yêu là tôi.”
Sau khi anh ta trơ trẽn nói hết câu ấy, một người không ai ngờ tới đột nhiên đẩy cửa xông vào, lao thẳng vào lòng Cố Yến Thần:
“Anh Yến Thần, em và con tìm anh vất vả lắm…”
Nghe rõ lời Trần Thiến, tôi theo bản năng nhìn về phía bụng cô ta.
Chiếc bụng tròn vo, vừa nhìn đã biết sắp sinh.
Phát hiện ánh mắt của tôi, vẻ mặt Cố Yến Thần lộ ra sự hoảng loạn chưa từng có.
Anh ta hé miệng, vừa định nói thì Trần Thiến đã tủi thân lên tiếng trước:
“Chị Thẩm Thanh, không lâu sau khi chị bỏ đi, em phát hiện mình đã mang thai con của anh Yến Thần.”
“Mặc dù chúng em đã làm chuyện có lỗi với chị, nhưng đứa bé cuối cùng vẫn vô tội. Chị tốt bụng như vậy, nhất định sẽ coi đứa bé như con ruột của mình, đúng không?”
Không chờ tôi đang cạn lời kịp lên tiếng, Cố Yến Thần lại bất chấp cái bụng lớn của Trần Thiến, sa sầm mặt hung hăng đẩy cô ta ngã xuống đất!
Cơn đau dữ dội truyền tới từ xương cụt khiến Trần Thiến lập tức toát mồ hôi lạnh toàn thân.
Gương mặt trắng bệch như giấy, cô ta ngồi bệt dưới đất, bất lực ôm lấy cái bụng ngày càng đau dữ dội, cả người run rẩy như cái sàng giữa cuồng phong.
“Tại… tại sao anh lại đối xử với con của chúng ta như vậy?”
Trần Thiến vốn luôn thích giả khóc, nhưng lần này thật sự khóc đến mức cả khuôn mặt sưng vù như bị ong vò vẽ đốt, trông vô cùng lố bịch.
Thế nhưng Cố Yến Thần, người trước kia quan tâm đến nước mắt của cô ta nhất, lúc này chỉ lo thề với trời, lấy tính mạng cả gia đình mình ra để cầu xin tôi tin rằng nghiệt chủng trong bụng Trần Thiến tuyệt đối không phải của anh ta.
Anh ta nói đời tư của Trần Thiến luôn hỗn loạn, vì vậy không ai biết đứa con hoang trong bụng cô ta có nguồn gốc từ đâu.
Anh ta còn nói sau khi biết chuyện Trần Thiến khiến tôi liên tục sảy thai, anh ta lập tức tìm cô ta, muốn bóp chết cô ta… nhưng lại bất ngờ phát hiện Trần Thiến đang mang thai.
“Thẩm Thanh, đúng như những gì cô ta vừa nói, đứa bé là vô tội nên lúc ấy tôi mới không…”
Tôi ngắt lời nói nhảm của anh ta, thản nhiên lên tiếng: