Trong giải trình ghi rõ tôi đã hoàn thành toàn bộ bàn giao công việc.

Việc khoản vay Đông Lĩnh quá hạn không liên quan đến tôi.

Sáu mươi triệu tiền ký quỹ không thể thanh toán là do ban quản lý cũ vi phạm quy định, chuyển dùng nguồn vốn.

Tài liệu truy trách nhiệm yêu cầu bồi thường sáu mươi triệu cũng đồng thời bị chính thức hủy.

Sau khi thông báo được ban hành, Ngô Hải gửi một tin nhắn xin lỗi cho tôi.

Ông ta nói ban đầu sửa hồ sơ nghỉ phép là do bị Phương Khải Minh ép buộc.

Tôi không trả lời.

Bị ép buộc có thể giải thích lựa chọn của ông ta nhưng không thể xóa những việc chính tay ông ta đã làm.

Tôn Vân cũng thông qua luật sư bày tỏ ý muốn hòa giải.

Cô ta sẵn lòng giải thích toàn bộ quá trình làm giả biên bản và tài liệu bảo lãnh.

Điều kiện là tôi đưa thư xin giảm nhẹ.

Tôi từ chối.

Cô ta không phải chỉ nhấn một nút một lần.

Cô ta biết rõ tôi không có mặt nhưng vẫn lập biên bản cuộc họp.

Cô ta biết rõ bảo lãnh cá nhân cần chính người đó xác nhận nhưng vẫn đưa tài liệu đã thay trang vào ngân hàng.

Mỗi lần cô ta đều có cơ hội dừng lại.

Bây giờ phải chịu hậu quả, không nên do tôi giảm nhẹ thay cô ta.

Việc điều tra vụ án tiếp tục được đẩy mạnh.

Phương Khải Minh bị xác định tham gia làm giả bảo lãnh, chuyển tiền và che giấu tài sản.

Hạ Xuyên liên quan đến hợp đồng bất thường, xóa dữ liệu và chuyển tiền.

Cao Mạn cùng anh trai phụ trách công ty vỏ bọc và luân chuyển tiền.

Trần Hạc bị phát hiện đã lập nhiều văn bản bảo lãnh dự phòng và hỗ trợ bảo quản dấu vân tay.

Bọn họ đẩy trách nhiệm cho nhau.

Nhưng email, camera, dòng tiền và lịch sử trò chuyện sẽ không nói dối thay bất kỳ ai.

Trước khi việc tiền tái cơ cấu bước vào biểu quyết chính thức, Tần Việt đến bệnh viện gặp tôi một lần.

Ông ấy không còn mời tôi vào Khải Thịnh.

Chỉ lấy ra một hợp đồng tư vấn ngắn hạn.

Nội dung công việc là kiểm tra chế độ cấp tín dụng của công ty mới.

Thời hạn ba tháng.

Mỗi tuần làm nhiều nhất hai ngày.

Không chịu trách nhiệm về kết quả huy động vốn, cũng không tiếp xúc khoản tiền phê duyệt.

“Tại sao hợp đồng này không có điều khoản hạn chế cạnh tranh?”

Tôi hỏi ông ấy.

“Sau khi hợp tác kết thúc, anh đi đâu do anh tự quyết định.”

“Tại sao không có bảo đảm thành tích?”

“Chế độ có thể do con người thiết kế, ngân hàng có giải ngân hay không không thể do một người bảo đảm.”

Câu này khiến tôi nhìn ông ấy rất lâu.

Tám năm qua, tất cả mọi người đều coi kết quả huy động vốn là trách nhiệm cá nhân của tôi.

Nhưng Tần Việt hiểu rõ người làm chuyên môn không phải công cụ có thể biến ra tiền mặt từ không khí.

Tôi không lập tức ký.

Tôi mang hợp đồng về nhà, đưa cho Mạnh Thanh.

Cô ấy xem từng trang, chỉ hỏi tôi có lại thức khuya mỗi ngày không.

“Không.”

“Nếu ngân hàng đột xuất tìm anh thì sao?”

“Xử lý theo thời gian trong hợp đồng.”

“Nếu công ty xảy ra chuyện lớn thì sao?”

“Để người phụ trách chịu trách nhiệm.”

Lúc này Mạnh Thanh mới đưa bút cho tôi.

Khi tôi ký tên, điện thoại nhận được một thông báo của tòa án.

Công ty nước ngoài nộp một chứng cứ mới.

Họ tuyên bố việc chuyển nhượng bằng sáng chế không phải do cá nhân Phương Khải Minh sắp xếp.

Mà là tám năm trước khi vào Hoa Hành, tôi đã ủy quyền cho công ty sử dụng chữ ký của mình trong phụ lục hợp đồng lao động.

Trên phụ lục đóng con dấu cũ của công ty.

Ngày ký chính là ngày đầu tiên tôi vào Hoa Hành.

21

Hợp đồng lao động tám năm trước vẫn được lưu trong hồ sơ nhân sự.

Người quản lý mở hộp lấy chứng cứ dưới sự giám sát của tòa án.

Hợp đồng gốc có tổng cộng chín trang.

Nhưng phụ lục do công ty nước ngoài nộp lại được đánh dấu là trang thứ mười.

Vị trí lỗ đóng gáy khác nhau, năm sản xuất giấy cũng muộn hơn ba năm.

Việc được gọi là ký ngay ngày vào làm vốn không thể xảy ra về mặt vật lý.

Hồ sơ sử dụng con dấu cũ cũng đưa ra đáp án.

Con dấu đó được thay năm năm trước nhưng không bị tiêu hủy.

Nó vẫn luôn được khóa trong tủ hồ sơ cũ của văn phòng tổng giám đốc.

Thư ký của Phương Khải Minh từng lấy nó ra một lần vào hai năm trước.

Lý do nhận dùng là làm tài liệu trưng bày lịch sử công ty.

Con dấu trên phụ lục được đóng đúng trong thời gian mượn dùng đó.

Chứng cứ cuối cùng của công ty nước ngoài cũng bị chứng minh là không đúng sự thật.

Tòa án xác nhận theo pháp luật rằng thỏa thuận chuyển nhượng quyền sở hữu trí tuệ không có hiệu lực.

Mười hai bằng sáng chế và ba nhãn hiệu đều được khôi phục dưới tên Hoa Hành.

Công ty nước ngoài còn phải hoàn trả lợi ích bất chính và chịu chi phí tố tụng.

Họ kháng cáo nhưng không thể thay đổi việc trả lại tài sản và tiếp tục sản xuất.

Sau khi vấn đề bằng sáng chế được giải quyết, phương án tái cơ cấu chính thức thuận lợi được thông qua.

Nguồn vốn Khải Thịnh đầu tư đi vào tài khoản giám sát.

Sáu ngân hàng đồng ý cung cấp hạn mức tín dụng theo từng giai đoạn cho công ty mới.

Mỗi khoản rút vốn đều gắn với đơn hàng, tiền về và tiến độ sản xuất thực tế.

Không ai còn có thể vì muốn báo cáo cuối năm đẹp hơn mà tùy tiện giữ lại một khoản thanh toán quan trọng.