Mẹ chỉ đọc hai trang.

“Có thể thương lượng chuyện bồi thường, nhưng việc hợp tác triển lãm tạm dừng xét duyệt.”

Mặt La Kỳ trắng đi.

Mẹ khép tài liệu lại.

“Các anh không thiếu một lời xin lỗi.”

“Thứ các anh thiếu là khiến khách hàng tin rằng quy tắc không phải thứ được đặt ra cho có.”

La Kỳ cúi đầu.

“Tôi hiểu.”

Sau đó Trình Ý Hoan được thăng lên làm quản lý bán hàng.

Cô ấy nhắn cho tôi, nói những dữ liệu hệ thống được lưu lại ngày hôm đó vô cùng quan trọng.

Tôi trả lời:

“Vốn dĩ cô nên thắng.”

Ở phía bên kia, bố tôi hoàn toàn hoảng loạn.

Ngày thỏa thuận ly hôn được gửi tới văn phòng, ông lập tức chạy thẳng xuống dưới công ty của mẹ.

Bảo vệ không cho ông lên.

Ông đứng trong đại sảnh gọi điện cho mẹ, giọng từ cứng rắn dần biến thành cầu xin.

“Thư Thư, mấy dự án của công ty không thể dừng được, nếu không nhân viên phải làm sao?”

Mẹ chỉ trả lời một câu:

“Nhân viên của anh không phải tấm vải che giấu sự xấu hổ cho tôi.”

Ông lại tới tìm tôi.

Ông đứng trước cổng trường, râu chưa cạo, mắt đầy tia máu.

“Đường Đường, trước đây bố thương con nhất.”

Tôi nhìn ông, bỗng cảm thấy vô cùng châm biếm.

Khi ông thương tôi, tình thương ấy là thật.

Nhưng điều đó không hề ngăn cản ông phản bội mẹ, tính toán tiền của bà, còn mặc nhiên để người ngoài sỉ nhục tôi ngay trước mặt mình.

Con người không chỉ có một bộ mặt.

Nhưng tôi không có nghĩa vụ chỉ vì ông từng đối xử tốt mà phải tha thứ cho sự tồi tệ hiện tại.

“Bố thương con nhất, nên mới bắt con đưa mã xác minh của mẹ cho bố để bố tiện mua quà cho nhân tình à?”

Mặt ông trắng bệch.

“Bố không nghĩ nhiều như vậy.”

“Vậy bây giờ nghĩ đi.”

Tôi đi vòng qua ông, không quay đầu lại nữa.

Nửa tháng sau, luật sư Khương chính thức khởi kiện, yêu cầu thu hồi những món quà có giá trị lớn mà Bạch Chỉ Tình đã nhận.

Đương nhiên cô ta không chịu trả.

Nhưng hồ sơ ký nhận, tài khoản thanh toán, lịch sử trò chuyện và camera trong cửa hàng đều ở đó.

Cô ta từng làm loạn, nói bản thân cũng là nạn nhân.

Cô ta tới chặn bố tôi, đứng trước cửa công ty ông vừa khóc vừa gào, nói ông lừa tình cảm, lừa cả tương lai của cô ta.

Bố tôi còn suy sụp hơn cô ta.

Hợp tác của công ty bị dừng, tín dụng ngân hàng bị thắt chặt, nhà cung cấp vừa nghe phong thanh đã lập tức tới đòi tiền.

Những người trước đây vây quanh gọi ông là Tổng giám đốc Phó đều chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

Sau đó nghe nói ông bán mấy chiếc đồng hồ và vài món đồ sưu tầm cũ để lấp lỗ hổng.

Ngay cả chiếc đồng hồ mẹ tặng, ông cũng mang đi cấn nợ.

Bạch Chỉ Tình vì bị đưa vào danh sách đen nên không ai trong ngành dám nhận.

Cô ta nộp hồ sơ xin việc khắp nơi đều bị từ chối, cuối cùng còn đánh nhau với bố tôi trước cửa một câu lạc bộ, bị người ta quay video rồi truyền khắp giới.

Trong video, cô ta mắng ông nghèo mà giả giàu.

Ông mắng cô ta tham lam hại người.

Tôi xem xong chỉ cảm thấy ồn ào.

Đều là quả báo của chính họ.

Thủ tục ly hôn tiến hành không quá nhanh.

Nhưng từ ngày nộp hồ sơ, mẹ tôi không gặp lại ông lần nào nữa.

Bà vẫn họp như thường, bàn dự án như thường, tập thể dục như thường.

Một buổi chiều nọ, bà gọi tôi vào phòng làm việc.

Chiếc túi giới hạn màu vàng sương được đặt trên bàn.

Bên cạnh là bản sao phiếu ký nhận.

Mẹ đẩy bản sao sang cho tôi.

“Giữ lấy.”

Tôi sửng sốt.

“Cho con?”

“Không phải cái túi.”

Bà chỉ vào tờ phiếu ký nhận.

“Là cái này.”

Trên đó có tên bà.

Giản Thư.

Dứt khoát, tỉnh táo, không hề do dự.

Mẹ nói:

“Đường Đường, đồ đẹp trên đời có rất nhiều, đồ đắt tiền cũng có rất nhiều.”

“Nhưng thứ phụ nữ thực sự không thể đánh mất không phải túi xách, không phải hôn nhân, cũng không phải thể diện mà người khác cho mình.”

Bà nhìn tôi, nói từng chữ:

“Mà là quyền ký tên.”

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ rơi trên vai bà.

Tôi bỗng hiểu, ngày hôm ấy thứ bà ký xuống không chỉ là một tờ phiếu nhận hàng.

Mà còn là giấy xác nhận bà đã giành lại cuộc đời mình từ một mối quan hệ mục ruỗng.