Cãi nhau một trận lớn với ông chủ Vương xong, cô ấy ôm cái bụng bầu lớn trở về nhà mẹ đẻ.
Bà lão kia tưởng rằng chết rồi thì không cần bồi thường nữa, thế là trực tiếp uống thuốc chuột để kết liễu mạng sống.
Sau khi được cứu về, bà ta trở thành người thực vật, cả đời chỉ có thể nằm trên giường bệnh.
Sự nghiệp bị hủy, vợ con ly tán, ông chủ Vương đã không còn bất kỳ khả năng nào để trở mình nữa.
Những chuyện này, tôi đều nghe được từ những cuộc tám chuyện của nhân viên.
Chuyện nhà bọn họ, rốt cuộc đã trở thành đề tài bàn tán của tất cả mọi người sau bữa cơm.
Trước cửa “Vương Ký cơm nhanh”, bốn chữ “mặt bằng cho thuê lại” nổi bật đến chói mắt.
Tôi lắc đầu, trên mặt đầy tiếc nuối.
Hai vợ chồng họ, rõ ràng vốn có thể có một tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng lại bị bà lão tự cho mình là đúng hủy hoại mất.
Hai tháng sau, “Vương Ký cơm nhanh” đổi tên thành “Lý Ký cơm nhanh”.
Vẫn là một đôi vợ chồng trẻ, vẫn nhiệt tình hiếu khách, gương mặt hiền hòa như cũ.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn giỏ hoa trước cửa “Lý Ký cơm nhanh”, chỉ thấy mọi thứ như đã cách một đời.
Nếu ông chủ Vương không gọi mẹ mình đến cửa hàng giúp đỡ, thì nhà bọn họ, liệu có phải sẽ là một kết cục khác không…
Hết truyện