Bà đi đi lại lại sốt ruột, bỗng mắt sáng lên, như nghĩ ra điều gì.
“Ngọc Vi, con nói xem, nếu tìm cho Hầu gia một…”
Bà dừng lại, hạ giọng:
“Tìm một nữ tử bát tự hợp với con, có thể vượng phu vượng tử, đưa vào phủ làm thiếp thì sao?”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Lão phu nhân này quả nhiên chưa từ bỏ dã tâm.
Liễu Như Yên vừa đi, bà đã nghĩ đến việc nhét thêm người vào Hầu phủ.
Chỉ tiếc, lần này bà đã tính sai rồi.
Ta đặt chén trà xuống, bình thản nhìn bà.
“Mẫu thân, chủ ý này của người khiến con nghĩ đến một biện pháp tốt hơn.”
Lão phu nhân vừa nghe, lập tức hứng thú.
“Ồ? Biện pháp gì? Mau nói ta nghe!”
Ta mỉm cười, trong mắt lóe lên hàn quang.
“Mẫu thân còn nhớ, kinh thành có một vị Trương đạo trưởng, đạo pháp cao thâm, rất giỏi cầu phúc cầu tự?”
Lão phu nhân đập tay xuống đùi:
“Nhớ chứ nhớ chứ! Trương đạo trưởng ấy thật sự có bản lĩnh!”
“Mấy năm trước, phu nhân Định Quốc Công nhiều năm không con, cũng nhờ cầu Trương đạo trưởng mới sinh được quý tử!”
Ta gật đầu.
“Chính là người đó.”
“Chi bằng mời Trương đạo trưởng vào phủ, vì Hầu gia và Hầu phủ lập đàn cầu phúc, cầu một huyết mạch chân chính họ Cố.”
“Đồng thời cũng có thể nhờ ông ấy xem thử thân thể Hầu gia, liệu còn có cơ hội xoay chuyển hay không.”
Đề nghị của ta nghe qua như vì Hầu phủ, vì Cố Trường Phong.
Nhưng trong lòng ta lại cất giấu mục đích sâu xa hơn.
Lão phu nhân nghe xong, vui mừng ra mặt.
“Diệu kế! Thật là diệu kế!”
“Ngọc Vi, vẫn là con chu toàn! Mau! Mau phái người đi mời Trương đạo trưởng vào phủ!”
Ta nhìn bộ dạng kích động của bà, trong lòng cười lạnh.
Bà tưởng đây là cầu con cho Hầu phủ.
Nào biết, ta mời Trương đạo trưởng đến, là để mang đến cho bà và Cố Trường Phong — một đòn đả kích còn nặng nề hơn nữa.
Cố Trường Phong không phải tuyệt tự sao?
Rất tốt.
Vậy ta sẽ để cho cả thiên hạ đều biết, hắn — Cố Trường Phong — chính là một kẻ tuyệt tự từ đầu đến cuối!
Hơn nữa, ta còn muốn toàn bộ kinh thành đều biết, những đứa trẻ Liễu Như Yên sinh ra đều là nghiệt chủng!
Để Bình Dương Hầu phủ triệt để trở thành trò cười của kinh thành!
Chỉ như vậy mới thật sự rửa sạch nỗi nhục ta chịu suốt ba năm qua!
Chỉ như vậy mới khiến Cố Trường Phong và lão phu nhân phải trả cái giá xứng đáng!
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, nhưng không chiếu nổi vào hàn ý trong đáy mắt ta.
Trương đạo trưởng, ông đến Hầu phủ, không phải để cầu con.
Ông đến, là để gióng lên hồi chuông tang cho Bình Dương Hầu phủ!
Vở kịch báo thù này, mới chỉ vừa vén màn.
Ai là người thắng?
Ta sẽ để tất cả mọi người nhìn rõ.
Ta, Thẩm Ngọc Vi, mới là kẻ thắng cuộc cuối cùng trong ván cờ này!
07
Bầu trời Bình Dương Hầu phủ là màu xám.
Từ sau khi Liễu Như Yên và bọn trẻ bị đưa đi, nơi này không còn nửa phần tiếng cười.
Chỉ còn lại sự đè nén.
Sự đè nén như chết chóc.
Cố Trường Phong nằm trên tháp, như con thú bị nhổ nanh nhốt trong lồng.
Cái chân gãy của hắn âm ỉ đau.
Nhưng vẫn không bằng vết thương trong lòng hắn đau thấu tim gan.
Tuyệt tự.
Đội nón xanh.
Hai ngọn núi ấy đè lên hắn, khiến hắn không thở nổi.
Hắn hận Liễu Như Yên phản bội.
Càng hận Thẩm Ngọc Vi.
Hận ta đích thân xé toạc mọi lớp ngụy trang của hắn, phơi bày mặt mũi nhục nhã nhất của hắn trước mắt mọi người.
Mấy ngày nay lão phu nhân cũng sầu não không thôi.
Bà ngày ngày đến viện ta, danh nghĩa thăm hỏi, thực chất là thúc giục.
Thúc ta mau chóng mời vị Trương đạo trưởng trong truyền thuyết đến.
Như thể vị đạo trưởng ấy là cọng rơm cứu mạng cuối cùng có thể cứu Hầu phủ khỏi nước sôi lửa bỏng.
Ta đương nhiên không vội.
Cá đã mắc câu, thời cơ thu dây phải từ từ.
Ta cố ý kéo dài ba ngày, kéo đến mức lão phu nhân nóng ruột bồn chồn, ta mới “miễn cưỡng” phái người mời Trương đạo trưởng vào phủ.
Trương đạo trưởng khoảng năm mươi tuổi, mặc đạo bào vải xanh đã bạc màu.
Tóc râu bạc trắng, gương mặt gầy thanh, quả có vài phần tiên phong đạo cốt.
Vừa bước vào phủ, ông đã khẽ nhíu mày.
“Trên không trung Hầu phủ, tựa hồ có âm khí bao phủ.”
Vừa mở miệng, đã khiến tim lão phu nhân nhảy vọt lên cổ họng.
“Đạo trưởng! Đạo trưởng nhất định phải cứu Hầu phủ chúng ta!”
Lão phu nhân như nắm được cọng rơm cứu mạng, một phen túm lấy tay áo Trương đạo trưởng.
Trương đạo trưởng phất phất trần, không lộ dấu vết tránh khỏi tay bà.
“Lão phu nhân chớ vội.”
“Bần đạo đã được mời đến, tự nhiên sẽ vì Hầu phủ giải ưu.”
Ta đúng lúc bước lên, khom mình hành lễ.
“Đạo trưởng hữu lễ.”
“Mọi việc trong phủ, xin nhờ đạo trưởng hao tâm.”
Trương đạo trưởng liếc nhìn ta, trong mắt lóe lên tinh quang.
Ông khẽ gật đầu.
“Phu nhân khách khí.”
“Không biết Hầu gia hiện ở đâu? Bần đạo cần xem trước tướng mạo và khí vận của Hầu gia.”
Lão phu nhân vội vàng dẫn Trương đạo trưởng đến phòng ngủ của Cố Trường Phong.
Ta theo sau, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh.
Trò hay, sắp bắt đầu rồi.
Trong phòng Cố Trường Phong, mùi thuốc nồng nặc.
Hắn thấy chúng ta bước vào, đặc biệt là khi thấy Trương đạo trưởng dẫn đầu, trong mắt lập tức bắn ra sự chán ghét và bực bội.
“Cút ra ngoài!”
Hắn gầm khẽ, giọng khàn đặc.
“Ta không cần đạo sĩ thần côn gì hết!”
Lão phu nhân sốt ruột.
“Phong nhi! Không được vô lễ!”
“Đây là Trương đạo trưởng, mẫu thân đặc biệt mời đến để cầu phúc cầu con cho con!”
“Cầu con?”
Cố Trường Phong như nghe chuyện cười lớn nhất thiên hạ, đột ngột bật dậy khỏi tháp, động đến chân bị thương, đau đến hít mạnh một hơi.
Hắn trừng mắt nhìn ta.
“Thẩm Ngọc Vi!”
“Đây lại là trò quỷ quái gì của ngươi!”
Ta hạ mi mắt, làm bộ chịu oan ức tột cùng.
“Hầu gia, ngài hiểu lầm rồi.”
“Thiếp cũng là vì hương hỏa Hầu phủ, vì thân thể ngài mà suy nghĩ.”
“Trương đạo trưởng đạo pháp cao thâm, danh tiếng vang khắp kinh thành, tuyệt không phải hạng thần côn.”
Lúc này Trương đạo trưởng đã vuốt râu, không đợi mời, tự mình bước đến bên tháp của Cố Trường Phong.
Ông đi quanh hắn hai vòng.
Khi thì gật đầu, khi lại lắc đầu.
Miệng lẩm nhẩm niệm chú.
Cố Trường Phong bị nhìn đến bứt rứt, lửa giận càng bốc cao.
“Ngươi nhìn cái gì! Nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra!”
Trương đạo trưởng dường như không nghe thấy.
Ông đột ngột dừng bước, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Cố Trường Phong.
“Hầu gia.”
Ông chậm rãi mở miệng, giọng không lớn nhưng từng chữ rõ ràng.
“Vấn đề của ngài không nằm ở chân.”