“Chủ quán, cô còn nhớ tôi không?”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu, nhìn kỹ anh ta.

“Không nhớ, anh là khách quen sao?”

Người đàn ông cười khổ: “Có thể coi là vậy.”

Anh tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt hốc hác.

Chính là Tô Chiếu Sơn.

Nửa năm qua, anh gầy đi rất nhiều, hốc mắt sâu, cằm lởm chởm râu.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ của một tổng tài hào môn cao ngạo ngày trước.

Hoàng Thời Vũ nhìn anh một lúc, đột nhiên nói: “Anh là ông chủ đó.”

Mắt Tô Chiếu Sơn sáng lên: “Em nhớ anh?”

“Ừm.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Anh đã cho tôi rất nhiều tiền, còn dạy tôi chơi đàn.”

Tim Tô Chiếu Sơn đập mạnh một nhịp.

“Vậy… em còn hận anh không?”

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Không hận.”

“Bác sĩ nói, tôi không biết hận người, cũng không biết yêu người.”

“Vì vậy tôi không có bất kỳ cảm xúc nào với anh.”

Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tô Chiếu Sơn.

Nhưng anh vẫn cố gượng cười.

“Vậy thì tốt.”

Anh ngồi xuống trong tiệm: “Cho anh một xiên kẹo hồ lô.”

“Được.”

Hoàng Thời Vũ đưa cho anh một xiên sơn tra.

Tô Chiếu Sơn đón lấy, cắn một miếng.

Vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, anh chợt nhớ ra, ngày trước Hoàng Thời Vũ thích ăn kẹo hồ lô nhất.

Mỗi lần buổi hòa nhạc kết thúc, anh đều mua cho cô một xiên.

Cô sẽ cười nhận lấy, rồi kiễng chân hôn lên mặt anh một cái.

“Chiếu Sơn, anh đối với em tốt quá.”

Nhưng giờ đây, một Hoàng Thời Vũ biết cười, biết nũng nịu đã không bao giờ trở lại nữa.

Tô Chiếu Sơn lặng lẽ ăn hết xiên kẹo, trả tiền rồi quay người rời đi.

Đến cửa, anh chợt dừng bước.

“Chủ quán, sau này anh sẽ thường xuyên ghé qua.”

Hoàng Thời Vũ gật đầu: “Chào mừng.”

Từ ngày đó, ngày nào Tô Chiếu Sơn cũng đến tiệm của Hoàng Thời Vũ.

Có lúc mua kẹo, có lúc chỉ ngồi thẫn thờ.

Hoàng Thời Vũ cũng không đuổi, dù sao tiệm cũng nhiều chỗ.

Dần dần, Tô Chiếu Sơn trở thành khách quen của tiệm.

Những khách hàng khác đều tưởng anh là người theo đuổi cô chủ.

“Chủ quán ơi, người đàn ông đó ngày nào cũng tới, chắc chắn là thích cô rồi!”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Thích là cảm giác thế nào?”

Vị khách ngẩn người: “Thì là… tim đập nhanh, lúc nào cũng muốn gặp đối phương, sẵn lòng làm mọi thứ vì họ.”

Hoàng Thời Vũ nghĩ ngợi: “Ồ, tôi không có cảm giác đó.”

Vị khách cười: “Nhưng anh ta chắc chắn có! Cô nhìn ánh mắt anh ta nhìn cô xem, như muốn ‘ăn tươi nuốt sống’ cô vậy!”

Hoàng Thời Vũ quay sang nhìn Tô Chiếu Sơn đang ngồi trong góc.

Anh đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp.

Hoàng Thời Vũ chớp mắt, tiếp tục xiên kẹo.

Cô không hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì.

Nhưng cô biết, người đàn ông này sẽ không làm hại cô.

Một tối nọ, Hoàng Thời Vũ đóng cửa nghỉ sớm.

Vừa khóa cửa, cô đã thấy Tô Chiếu Sơn vẫn ngồi trong tiệm.

“Sao anh vẫn chưa về?” cô hỏi.

Tô Chiếu Sơn đứng dậy: “Anh đưa em về nhà.”

“Không cần, tôi tự về được.”

“Bên ngoài không an toàn.” Tô Chiếu Sơn kiên trì, “Để anh đưa em về.”

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Hai người sánh vai đi trên đường phố đêm.

Gió biển thổi tới, mang theo vị mặn đặc trưng.

Tô Chiếu Sơn chợt lên tiếng: “Hoàng Thời Vũ, nếu một ngày nào đó em khôi phục lại cảm xúc, em có hận anh không?”

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Tại sao phải hận anh?”

“Vì… anh đã hủy hoại em.” Giọng Tô Chiếu Sơn rất thấp, “Anh khiến em mất đi cảm xúc, mất đi khả năng chơi đàn, mất đi tất cả.”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc.

“Bác sĩ nói, trước đây tôi là một nghệ sĩ piano.”

“Còn nói tôi từng yêu một người rất sâu đậm.”

“Người đó, là anh sao?”

Cổ họng Tô Chiếu Sơn nghẹn đắng.

“Phải.”

“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Nhưng giờ tôi không yêu nữa rồi.”

“Anh biết.”