“Con nói bậy bạ gì đấy, hôm nay là đến dự đám cưới, con nói lắm thế để làm gì?”
Trần Hội trợn tròn mắt.
“Bố, bố cũng đánh con? Bố vì Ngô Mẫn mà đánh con?”
“Quả nhiên, trong lòng mọi người, con trai vẫn quan trọng nhất, đến cả con dâu cũng còn quan trọng hơn con.”
“Được, được, đã vậy thì coi như nhà này không có đứa con gái như con nữa.”
Cô ta ôm mặt chạy ra ngoài, bố chồng mẹ chồng không yên tâm nên cũng đuổi theo.
Tôi và Trần Viễn nhìn nhau, đều bật cười.
Bọn họ đi rồi, chúng tôi vừa hay có thể yên tâm tổ chức hôn lễ, hơi đâu mà quan tâm mấy chuyện rách việc của bọn họ.
May mà Trần Hội làm loạn một trận, hôn lễ của chúng tôi mới có thể diễn ra thuận lợi.
Mệt cả một ngày, trong bụng còn có em bé, tôi vừa nằm lên giường đã muốn ngủ.
Thế mà cửa phòng lại bị người ta đập rầm rầm.
Điên thật rồi, lại là Trần Hội.
Cô ta vừa khóc vừa lớn tiếng:
“Trần Viễn, Ngô Mẫn, hai người vừa lòng chưa? Bố mẹ cuối cùng vẫn quyết định chia đôi tài sản cho hai người.”
“Tại sao? Tại sao chứ? Tôi mới là con cả nhà họ Trần, mấy thứ này vốn dĩ phải là của một mình tôi, dựa vào đâu mà các người cũng được chia?”
Mẹ chồng vừa khóc vừa khuyên:
“Tiểu Hội à, A Viễn cũng là con của chúng ta, nó là em trai ruột của con, chia cho nó một nửa là đúng mà.”
Trần Hội trở tay tát mẹ chồng một cái.
“Ai bảo các người sinh ra nó? Các người không nên sinh, đã sinh nó ra thì chính là thừa thãi!”
Mẹ chồng bị đánh, lại không dám đánh lại, chỉ biết nước mắt rơi không ngừng.
Bố chồng nắm lấy tay Trần Hội.
“Đủ rồi, làm loạn cũng đủ rồi, bao năm nay, trong nhà vẫn luôn thiên vị con, con còn không biết đủ sao?”
“Hôm nay, dù con có nói đến đâu thì ta cũng phải chia một nửa tài sản cho A Viễn, con không có tư cách ngăn cản.”
Trần Hội thấy bố chồng mẹ chồng đã quyết tâm, lập tức đổi sang mục tiêu tấn công khác.
“Vậy chia cho A Viễn thì được, nhưng không thể chia cho Ngô Mẫn.”
“Ngô Mẫn, cô nhất định phải ký một thỏa thuận với A Viễn, tài sản của hai người phải độc lập, cho dù sau này cô ly hôn, cũng không được chia đi một xu nào của A Viễn.”
“Còn nữa, sau khi các người kết hôn, cũng không được dùng tiền của A Viễn, cô chỉ được dùng tiền của mình thôi.”
Đúng là bệnh thần kinh.
Hôn nhân của tôi mà cũng đến lượt cô ta chỉ tay năm ngón?
Chồng tôi thực sự không nhịn nổi nữa.
Anh mắng thẳng vào mặt Trần Hội:
“Cô là cái thá gì, dám đứng trong nhà tôi mà chỉ đạo? Tôi muốn tiêu cho cô ấy thì tôi tiêu, tôi vui đấy, tôi cho hết cô ấy thì cô làm gì được?”
“Chính cô sống hôn nhân không hạnh phúc, giờ còn muốn phá nát nhà tôi nữa đúng không?”
Trần Hội vẫn không phục, chồng tôi liền đá cô ta một cái.
“Tôi nói cho các người biết, đừng có diễn trò trước mặt tôi nữa. Tiền của các người, nhà của các người, tất cả mọi thứ của các người, tôi đều không cần, tôi cũng chẳng thèm để mắt tới.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu.”
Mẹ chồng lập tức hỏi:
“Yêu cầu gì?”
Chồng tôi nhìn chằm chằm ba người trước mặt, ba người thân có chung dòng máu với anh.
Anh từng chữ từng chữ nói:
“Tôi muốn cắt đứt quan hệ cha con với các người, từ nay về sau, sinh không nuôi, chết không gặp.”
Bố chồng mẹ chồng đều lảo đảo một cái, suýt nữa không đứng vững.
Còn Trần Hội thì lại đắc ý.
“Thật sao, cậu thật sự đã quyết định rồi?”
“Đương nhiên, sau này, họ chính là trách nhiệm của cô, có bất cứ chuyện gì cũng đừng tìm tôi.”
Mẹ chồng vừa khóc vừa bị Trần Hội kéo đi, bố chồng thở dài không ngớt.
Chồng tôi tìm người làm chứng, đăng báo, anh nói được làm được.
Cuộc sống sau hôn nhân của chúng tôi trôi qua rất hạnh phúc.
Sau khi em bé chào đời, gia đình chúng tôi càng thêm hòa thuận.
Bố mẹ giúp chúng tôi chăm em bé, tôi và chồng yên tâm đi làm, cuộc sống ngày càng tốt hơn.