Đồng tử bà co lại dữ dội. Bà ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, dường như muốn tìm ra một tia sơ hở.
“Giang Nguyệt đã chết rồi. Bà không muốn tôi đưa cả con trai chúng ta vào tù chứ? Hai đứa con đều mất thì bà mới vui sao?”
Trong lời nói của cha Giang còn mang theo chút trách móc, như thể người sai là mẹ Giang.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, cho dù bà muốn lừa dối bản thân cũng không thể thay đổi được.
Giang Trì ngồi bệt dưới đất. Đột nhiên anh dùng cả tay lẫn chân bò đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.
“Ôn Noãn… anh sai rồi. Xin lỗi… xin lỗi em.”
Tôi chỉ cười nhạt, không đáp lại.
Những thiết bị nối trên người tôi vẫn tiếp tục vận hành.
Hình ảnh lại lóe lên.
Trong hình, tôi nhặt lại bức thư rơi dưới tấm ga giường.
Bên ngoài phong thư không viết gì. Vì tò mò, tôi mở nó ra.
Nhưng nội dung bên trong khiến cả tôi trong ký ức lẫn tất cả khán giả có mặt đều chấn động.
Những bức thư này tràn ngập những lời thổ lộ tình cảm của một thiếu niên.
Thực ra trong lòng Giang Trì vẫn giấu một bí mật không thể nói với bất kỳ ai.
Đó là… tình cảm của anh dành cho Giang Nguyệt không giống tình cảm anh em bình thường.
Hai người không có quan hệ huyết thống. Lớn lên cùng nhau, Giang Trì lặng lẽ chọn cách bảo vệ Giang Nguyệt, không để cô chịu bất kỳ tổn thương nào.
Chương 9
Ngay từ ngày đầu tiên Giang Nguyệt được cha mẹ Giang đón về nhà, Giang Trì đã rất thích cô bé đáng yêu ấy.
Thực ra Giang Trì chưa từng có tình cảm như vậy với tôi.
Tôi và Giang Trì hơn kém nhau một tuổi, nhưng học cùng một lớp, lại là đứa trẻ được gia đình họ tài trợ nuôi dưỡng.
Theo lời dặn của gia đình, Giang Trì bình thường rất quan tâm chăm sóc tôi, thường xuyên dẫn tôi và Giang Nguyệt đi cùng nhau.
Giang Nguyệt rất thích tôi, hết sức tác hợp cho tôi và Giang Trì đến với nhau.
Còn Giang Trì thì vì yêu quý Giang Nguyệt nên cũng quý lây những gì cô bé thích. Hơn nữa anh muốn Giang Nguyệt vui, nên mới ở bên tôi.
Chỉ có tôi bao nhiêu năm nay vẫn ngốc nghếch đắm chìm trong thứ tình yêu ấy.
Dù tôi luôn tự nhủ tất cả chỉ là giả dối, nhưng tôi vẫn không thể buông bỏ chút ít tốt đẹp vụn vặt hiếm hoi trong cuộc đời mình.
Sau khi Giang Nguyệt rời đi, tôi quyết định giữ kín bí mật này.
Tôi gấp lại những lá thư, đặt về chỗ cũ, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Tình yêu của Giang Trì… từ đầu đến cuối vẫn luôn thuộc về Giang Nguyệt.
Thực ra mọi dấu hiệu đã sớm lộ ra trong từng chi tiết nhỏ.
Còn tôi… chẳng qua chỉ là một vai phụ trong vở kịch này.
Tất cả quá nặng nề.
Thôi thì để tôi gánh lấy vậy.
Coi như trả lại ân tình bao năm nhà họ Giang đã dành cho tôi.
Tôi chậm rãi nghiêng người trên giường bệnh, nhìn về gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của Giang Trì.
Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười méo mó.
Dùng hết sức lực cuối cùng, tôi nói:
“Giang Trì… cuối cùng em… cũng không còn yêu anh nữa…”
Những gì nợ nhà họ Giang…
Tôi đã trả xong rồi…
Trong mắt Giang Trì lóe lên một tia hoảng loạn.
“Ôn Noãn, anh thật sự biết sai rồi.”
“Đừng rời xa anh được không… Anh… thật ra đã sớm thích em rồi, chỉ là chính anh không muốn thừa nhận.”
“Anh sợ đối mặt với em… anh cảm thấy mình có lỗi với Giang Nguyệt.”
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, cho đến khi không còn nghe rõ.
Trong lòng tôi không hề gợn lên một chút sóng nào.
Đôi mắt chậm rãi khép lại, để lại giọt nước mắt cuối cùng.
Máy điện tim phát ra tiếng cảnh báo “tít tít”.
“Nhịp tim bệnh nhân đang giảm nhanh, cần cấp cứu ngay!”
Bác sĩ kéo Giang Trì ra, tháo các thiết bị trên người tôi rồi bắt đầu sốc điện.
“Nhất định phải cứu cô ấy tỉnh lại! Xin bác sĩ!”
Giang Trì nắm lấy ống quần của bác sĩ, tuyệt vọng cầu xin.
Bác sĩ nhíu mày khó xử.
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Trước đó cơ thể bệnh nhân đã bị tiêu hao quá mức, bây giờ chúng tôi chỉ có thể cố hết sức, mong anh chuẩn bị tâm lý.”
Lúc này Giang Trì mới nhận ra… rốt cuộc mình đã làm những gì.
Tất cả mọi người đều căng thẳng.
Bầu không khí trong hội trường trở nên vô cùng nặng nề.
Mọi người đều hy vọng sẽ có kỳ tích xuất hiện, hy vọng tôi có thể sống lại.
Nhưng hiện thực luôn tàn khốc.
Kỳ tích đã không đến.