Tôi đau lòng ôm lấy thằng bé.

“Biết, biết mà. Mẹ sẽ không bao giờ xa con nữa.”

“Dạ, mẹ, chúng ta và em trai sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Đại Bảo mong chờ nhìn chiếc bụng hơi nhô lên của tôi.

“Ừm.”

“Khụ khụ…”

Lúc này Tiêu Nhiên đột nhiên ho nhẹ, nhấn mạnh sự tồn tại của mình.

“Chú là ai?”

Đại Bảo nghiêng đầu, kiêu ngạo nhìn Tiêu Nhiên.

“Chú là Tiêu Nhiên, là bố dượng của con…”

Còn chưa nói hết, giọng Tiêu Nhiên bỗng khựng lại.

Tôi không nhịn được bật cười.

Rõ ràng, Tiêu Nhiên đã thấy mặt Đại Bảo và đơ luôn rồi!

Cái đầu nhỏ của Đại Bảo xoay chuyển cực nhanh.

“Bố dượng? Chú không phải bố ruột của con, chỉ cưới mẹ con thôi sao?”

Mấy chữ “không phải bố ruột” vừa bật ra, Tiêu Nhiên lập tức hoàn hồn.

“Không phải bố dượng, bố là bố ruột của con! Con nhìn đi, chúng ta giống nhau biết bao nhiêu?”

Đại Bảo xoắn xuýt một chút rồi hỏi:

“Vậy tại sao trước đây con chưa từng gặp bố?”

“Vì trước đây bố luôn bận công việc. Sau này sẽ không như vậy nữa.”

Đại Bảo hơi dừng lại, sau đó mới đồng ý gật đầu.

Ôm Đại Bảo lên, Tiêu Nhiên cười như một kẻ ngốc nhìn tôi.

“Vợ ơi, anh có con rồi. Hai đứa!”

Tôi liếc anh một cái, giả vờ tức giận.

“Hừ, không phải em từng cho anh xem ảnh rồi sao? Không phải anh còn nghĩ em lấy ảnh ra lừa anh à? Hơn nữa còn nghi ngờ em có lỗi với anh nữa.”

Tiêu Nhiên lập tức cuống lên, kéo tôi lại hôn một cái.

“Vợ ơi, anh sai rồi. Về nhà anh sẽ quỳ bàn giặt…”

Không đợi tôi nói gì, Đại Bảo trốn trong lòng Tiêu Nhiên, nhìn chúng tôi qua kẽ tay.

“Bố mẹ xấu hổ quá đi.”

Mặt tôi lại đỏ lên.

“Trước mặt con, anh chú ý chút đi.”

Tôi tức giận đẩy nhẹ anh một cái.

Ai mà ngờ được chứ?

Rõ ràng chúng tôi luôn dùng biện pháp an toàn, vậy mà vẫn dính Đại Bảo.

Sau đó… chỉ đúng một đêm, lại dính Nhị Bảo.

Tỷ lệ trúng này đúng là quá cao!

Năm tháng sau.

Tôi thuận lợi sinh Nhị Bảo.

“Lại là con trai.”

Tiêu Nhiên hơi ghét bỏ nhìn Nhị Bảo.

“Sao? Anh ghét con trai à?”

Tôi lạnh lùng quét mắt nhìn anh. Đứa bé tôi vất vả sinh ra, anh dựa vào đâu mà ghét bỏ?

“Không phải… anh chỉ muốn có một cô công chúa nhỏ giống em thôi…”

Tiêu Nhiên lập tức hoảng, bản năng sinh tồn cực mạnh, điên cuồng giải thích.

“Hừ, người ta nói con gái là người tình kiếp trước của bố, quả nhiên không sai. Xem ra em vẫn nên sống với Đại Bảo và Nhị Bảo thì hơn.”

Tôi giằng tay ra, cố ý quay mặt sang một bên, không nhìn anh nữa.

“Vợ ơi, anh sai rồi. Cần gì công chúa nhỏ nữa, chúng ta không sinh nữa. Sau này ba bố con anh cùng cưng chiều em.”

Tiêu Nhiên nịnh nọt lượn qua lượn lại trước mặt tôi.

“Anh ra ngoài đi, em mệt rồi.”

“Vợ ơi…”

Tôi mặc kệ lời cầu xin đáng thương của Tiêu Nhiên.

Mãi đến khi bố mẹ Tiêu Nhiên đến, tôi mới biết người này vì một câu đùa của tôi mà không chỉ huy động cả nhà, còn sợ tôi bị trầm cảm sau sinh, mời liền ba bốn bác sĩ tâm lý tới.

Anh bất chấp thân phận của mình, còn đăng ký cả lớp học làm bố bỉm.

Tôi cười muốn chết.

Đồ ngốc này!

Ngày tôi xuất viện.

Anh ôm hai phiên bản thu nhỏ của mình, nghiêm túc đăng Weibo hỏi:

“Vợ muốn bỏ bố giữ con, tôi phải làm sao để mua một tặng hai đây?”

Hot search Weibo nổ tung.

Nửa tháng sau.

Vì Tiêu Nhiên ngày nào cũng thành khẩn xin lời khuyên trên Weibo, anh vinh dự nhận danh hiệu:

“Đỉnh lưu không có địa vị gia đình nhất.”

Còn tôi…

Nhận được danh hiệu:

“Ngựa ô số một giới giải trí.”

Một đêm tăng mấy triệu fan!

Ừm, ké nhiệt độ của chồng mình, chẳng có vấn đề gì cả!

— Hoàn —