Ta vẫn luôn nghĩ rằng, mục đích Tiêu Quyết dùng A Uyên tế trời là để củng cố ngai vàng danh không chính ngôn không thuận của hắn.
Nhưng ta ngàn vạn lần không ngờ tới, sự thật còn hoang đường và đáng sợ hơn tưởng tượng của ta gấp vạn lần!
Hắn căn bản không mang huyết mạch hoàng thất!
Hắn là một tên trộm nước!
Lý do hắn giữ lại mạng sống của ta và A Uyên, không phải vì niệm tình cũ, càng không phải vì e ngại diệt cỏ phải diệt tận gốc.
Mà là vì, trên người A Uyên đang mang dòng máu đích trưởng tử thuần khiết nhất của hoàng tộc họ Tiêu!
Dòng máu đó đối với tên trộm này, chính là “liều thuốc quý” đáng giá nhất nhưng cũng độc ác nhất trên thế gian!
Hắn muốn dùng mạng sống của con trai ta, để kéo dài mạng sống cho cái giang sơn hắn đã đánh cắp!
“Haha… hahahaha!”
Ta chợt bật cười.
Cười mãi rồi nước mắt lã chã rơi.
Ta tự cười mình quá ngốc nghếch.
Cười mình quá ngây thơ.
Ta hận Tiêu Hành bảy năm, đấu với Tiêu Quyết mấy tháng trời.
Đến cuối cùng ta mới nhận ra, hóa ra ta vẫn luôn sống trong một trò lừa bịp quá đỗi hoang đường và bi ai!
“Thanh Từ… nàng… nàng đừng như vậy…”
Nhìn bộ dạng điên dại của ta, hồn ma Tiêu Hành kinh hãi đến nỗi linh thể càng thêm tiêu tán.
“Chúng ta mau đi thôi… Tiêu Quyết sắp phát hiện ra rồi…”
“Bây giờ hắn chắc chắn đang phát điên lên…”
“Đi?”
Ta ngừng cười, từ từ ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay quệt đi nước mắt.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt ta trở nên lạnh lẽo, lạnh hơn cả hàn băng tích tụ hàng trăm năm trong Tàng Kinh các này.
“Tại sao phải đi?”
Ta nhìn hắn, từng chữ một rành rọt thốt lên.
“Vở kịch này đã mở màn.”
“Thì phải hát cho tới lúc hạ màn.”
“Tiêu Quyết không phải muốn diễn tuồng ‘Chân long thiên tử’ sao?”
“Vậy ta sẽ tự tay, lột từng lớp, từng lớp vảy rồng trên người hắn xuống!”
“Ta phải cho người trong thiên hạ thấy rõ, con ‘chân long’ tự xưng này, bên trong rốt cuộc mang bộ lòng dạ rắn rết, dơ bẩn hôi thối đến mức nào!”
Lời nói của ta khiến Tiêu Hành chết sững.
Hắn dường như không ngờ rằng, sau khi biết được một sự thật đáng sợ như vậy, ta không những không suy sụp bỏ trốn, mà còn bùng lên một ý chí chiến đấu điên cuồng hơn.
“Nhưng… làm sao chúng ta đấu lại hắn?”
Hắn tuyệt vọng hỏi.
“Hắn bây giờ là Hoàng đế, hắn có thiên binh vạn mã…”
“Thiên binh vạn mã?”
Ta cười lạnh.
“Nước đẩy được thuyền, thì cũng lật được thuyền.”
“Khi thân phận kẻ cướp nước của hắn bị phơi bày ra ánh sáng.”
“Ngươi đoán xem, thiên binh vạn mã dưới trướng hắn, liệu còn nghe lệnh một tên loạn thần tặc tử nữa không?”
“Ngươi đoán xem, văn võ bá quan trên triều đình mở miệng ra là nhân nghĩa đạo đức kia, liệu còn chịu quỳ lạy một kẻ giả mạo khi sư diệt tổ nữa không?”
Ta bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra.
Bên ngoài, ngọn lửa ở Tây Hoa môn đã dần tắt.
Tiếng chém giết cũng đã lắng xuống.
Ta biết, người của Lâm Tướng quân đã rút lui thành công.
Họ đã mang đi bằng chứng chí mạng có thể đẩy Tiêu Quyết vào con đường vạn kiếp bất phục.
Trời sắp sáng rồi.
Một cơn bão táp kinh thiên động địa, quét qua toàn bộ triều đại Đại Chu, sắp sửa ập tới.
Ta quay người lại, ngắm nhìn vầng trăng máu đang lặn xuống, cảm nhận cái lạnh thấu xương của thời khắc trước bình minh.
Giọng nói ta bình tĩnh mà dứt khoát, tựa như đang tuyên đọc một bản án đến từ địa ngục.
“Tiêu Hành.”
“Sau khi trời sáng, ngươi hãy đi tìm Lục Uyển Uyển.”
“Nói với ả ta, chuyện cũ ở Hoán Y Cục giữa mẹ ả và mẹ của Huyền Thanh, ta đều biết cả rồi.”
“Và cũng nói với ả, trong tay ta, có một thứ có thể giúp ả và gia đình ả sống sót.”
“Để ả tự chọn.”
“Hoặc là cùng chìm với con thuyền đắm Tiêu Quyết.”
“Hoặc là, đến Tàng Kinh các này, vì chính ả, và cũng vì tên tình lang cướp nước của ả, làm một đoạn kết thúc cuối cùng.”
**19**
Trời sáng rồi.
Vầng huyết nguyệt quỷ dị kia cuối cùng cũng bị ánh nắng bình minh xua tan.
Nhưng tầng mây đen bao phủ phía trên hoàng cung lại càng thêm dày đặc.
Tại Diêu Hoa cung, Lục Uyển Uyển thong thả tỉnh lại.
Một đêm bị giày vò khiến cơ thể ả tiều tụy biến dạng, nhan sắc kiều diễm ngày nào nay chỉ còn lại một màu trắng bệch như tro tàn.
Ả nằm yếu ớt trên giường, nghe cung nhân hạ thấp giọng bàn tán đầy sợ hãi về vụ thích khách và cung biến đêm qua.
Đúng lúc đó, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống.
Một cơn gió lạnh ngắt thổi tắt ngọn nến trên bàn.
Cung nhân hét lên kinh ngạc rồi bỏ chạy ra ngoài.
Trong tẩm điện trống trải, chỉ còn lại một mình Lục Uyển Uyển.
Và trước mặt ả, là bóng dáng nửa trong suốt, quen thuộc mà cũng vô cùng xa lạ.
Là Tiêu Hành.
“Hành… Hành ca ca?”
Trong mắt Lục Uyển Uyển ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng.
“Huynh… huynh không phải đã…”
“Uyển Uyển.”
Hồn ma Tiêu Hành nhìn ả, trên mặt mang theo biểu cảm mà ả chưa từng thấy, pha trộn giữa đau khổ, thương hại và sự dứt khoát.
Giọng nói của hắn trống rỗng và lạnh buốt.
“Ta tới đây, là để truyền một lời nhắn.”
“Nàng ấy nói, nàng ấy đã biết chuyện cũ giữa mẹ nàng và mẹ của Huyền Thanh ở Hoán Y Cục rồi.”
Câu nói này như tiếng sét giữa trời quang, giáng mạnh xuống đầu Lục Uyển Uyển!