Tôi cố gắng dùng cách nói dễ hiểu nhất để họ an tâm.

Thấy hai người vẫn còn lo lắng, tôi cười bảo:

“Sau này, con không phải đi làm thuê cho người ta nữa.”

“Thời gian cũng thoải mái hơn, con có thể về thăm bố mẹ bất cứ lúc nào.”

Câu nói này dường như có tác dụng, sắc mặt họ đã dịu đi nhiều.

“Vậy con phải hết sức cẩn thận đấy.” Mẹ căn dặn.

“Con biết rồi ạ.”

Trấn an bố mẹ xong, tôi về phòng, mở app đặt vé.

Đặt một vé tàu cao tốc quay lại thành phố vào sáng sớm hôm sau.

Một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau, tôi chào tạm biệt bố mẹ, lại một lần nữa bước lên hành trình.

Vẫn là tàu cao tốc, vẫn là vị trí cạnh cửa sổ.

Nhưng tâm thế của tôi đã hoàn toàn khác lúc về.

Lần trước, là chạy trốn.

Lần này, là chinh phục.

Tôi đeo tai nghe, không còn nghe những bản nhạc nhẹ nhàng nữa.

Mà là một bản nhạc nhịp điệu dồn dập, tràn đầy sức mạnh chiến đấu.

Phong cảnh ngoài cửa sổ lao vút qua.

Trước mắt tôi hiện lên bản thiết kế về một công ty trong tương lai.

Cấu trúc nhân sự của đội ngũ kỹ thuật, lộ trình phát triển sản phẩm, chiến lược quảng bá thị trường…

Mọi thứ đều đang mở ra rõ nét trong tâm trí tôi.

Ba tiếng sau, tàu đến ga.

Bước ra khỏi nhà ga, tôi hít một hơi bầu không khí quen thuộc, mang đậm mùi thép và tham vọng của thành phố này.

Tôi không còn hoang mang nữa.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Lý Ngôn một tin.

“Tôi đến rồi. 3 giờ chiều, nhà hàng xoay trên tầng cao nhất của tòa tháp Quốc Mậu, được chứ?”

Tôi chọn một nơi phô trương nhất, mang ý nghĩa biểu tượng lớn nhất.

Tôi muốn ký bản hợp đồng đầu tiên thuộc về mình ở nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố này.

Lý Ngôn trả lời ngay: “Không vấn đề, Thẩm tổng, tôi đợi cô.”

Sự thay đổi trong cách xưng hô đại diện cho sự thay đổi hoàn toàn về mối quan hệ giữa chúng tôi.

Tôi không còn là cô Thẩm nữa.

Tôi là Thẩm tổng.

Tôi bắt taxi đến một khách sạn 5 sao ở trung tâm thành phố.

Thuê một phòng.

Tôi cần tắm rửa lại, thay một bộ trang phục xứng tầm với thân phận mới của mình.

Tôi mở vali, bên trong là bộ vest nữ công sở cao cấp mà chiều hôm qua tôi đã đặc biệt ra trung tâm thương mại trên huyện để mua.

Áo vest đen ôm dáng, kết hợp sơ mi lụa trắng.

Gọn gàng, và đầy khí chất.

Khi thay xong đồ, trang điểm cẩn thận và đứng trước gương.

Tôi nhìn thấy một bản thân hoàn toàn mới.

Ánh mắt kiên định, sắc bén.

Cô lập trình viên Thẩm Nguyệt bù xù, đeo kính gọng đen, ngày ngày cắm mặt vào những dòng code trước kia, đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là một nữ vương đã sẵn sàng bước vào chốn thương trường khốc liệt.

2 giờ 50 phút chiều, tôi có mặt đúng giờ dưới sảnh tòa nhà Quốc Mậu.

Tôi ngước nhìn tòa nhà cao chọc trời này.

Lần trước đến đây là đi theo Vương Khôn, đến để thuyết trình dự án cho đội ngũ của Thiên Thịnh Capital.

Lúc đó, tôi chỉ là một đứa chạy vặt, thậm chí còn không có tư cách ngồi ở bàn họp chính.

Còn hôm nay, tôi là nhân vật chính.

Tôi bước vào thang máy, bấm nút lên tầng cao nhất.

Thang máy lao vút lên.

Nhịp tim tôi cũng khẽ tăng tốc.

Không phải căng thẳng, mà là phấn khích.

Sự phấn khích vì sắp nắm giữ được vận mệnh của chính mình.

Bước ra khỏi thang máy, phục vụ lập tức tiến đến.

“Xin hỏi cô là Thẩm tổng phải không?”

“Là tôi.”

“Anh Lý đã đợi cô sẵn rồi, mời đi lối này.”

Tôi theo chân phục vụ, bước qua nhà hàng sang trọng, đi đến một vị trí cạnh cửa sổ.

Một người đàn ông ăn mặc lịch lãm, đeo kính gọng vàng, trông nho nhã ôn hòa đứng dậy.

Anh ta đưa tay ra, nở nụ cười chân thành.

“Thẩm tổng, xin chào, tôi là Lý Ngôn.”

“Lý tổng, hân hạnh.”

Chúng tôi bắt tay.

Bàn tay anh ta rất ấm, cũng rất có lực.

“Mời ngồi.”

Chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Trên bàn đã chuẩn bị sẵn cà phê và bánh ngọt.