QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/om-con-bo-tron-sau-nam/chuong-1

Đây là Giang Dao đến tìm mặt mũi trước tôi.

Ngày xưa, cô ta nghĩ đủ cách kéo Chu Khởi An khỏi tôi, nào là giả bệnh, nào là dọa nhảy lầu.

Những chiêu trẻ con ấy, Chu Khởi An đều tin.

Giờ thì con tôi cũng về phe cô ta.

Cô ta cuối cùng cũng cảm thấy mình thắng.

Đáng tiếc, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ tranh giành với cô ta.

Tôi mỉm cười, nói:

“Chu Tử Ngôn, mẹ quả thật có một món quà cho con.”

“Mai mẹ sẽ chết. Con tin không?”

Chu Tử Ngôn bị dọa sợ.

Khựng lại một hai giây mới run run lên tiếng:

“Mẹ nói gì thế? Dù con không cần mẹ làm mẹ, mẹ cũng không cần tự tử chứ.”

Mới có một tuần mà nó đã học được giọng điệu của Chu Khởi An.

Trong tiếng trẻ con non nớt kia toàn là sự khinh miệt:

“Mẹ tưởng thế con sẽ thích mẹ, để mẹ tới dự sinh nhật con à?”

“Xì, mẹ thật trẻ con!”

Từng câu, từng chữ như dao đâm.

Người khác mà bị con ruột nói thế chắc đã phát điên.

Nhưng tôi sớm đã lạnh cả lòng.

Chu Tử Ngôn không tin.

Sự thật sẽ cho nó thấy tất cả.

Sáng hôm sau, để tạo hiện trường giả, tôi theo “bọn cướp” tới một nhà xưởng bỏ hoang.

Sau khi giãy giụa trên đất một hồi, tôi hỏi Tề Yên:

“Ngoài Chu Khởi An, thật sự không còn ai có thể tống tiền sao?”

Lời vừa dứt, điện thoại đã nối máy:

“Chu tiên sinh, Ôn Diên đang ở trong tay chúng tôi.”

Đầu dây bên kia khựng một chút.

“Lại trò gì nữa đây, tưởng tôi sẽ trả Chu Tử Ngôn cho cô à?”

“Chu tiên sinh, trong vòng ba tiếng chúng tôi sẽ giết con tin.”

Người đàn ông bật cười khẩy, đầy khinh thường, chậm rãi nói:

“Ôn Diên, cô thật chán. Hôm qua dọa Chu Tử Ngôn, hôm nay dọa tôi?”

“Vậy tôi chúc cô… sớm đoàn tụ với cha mẹ.”

Điện thoại tắt phụp.

Tề Yên sững người, phản ứng xong liền chửi lớn:

“Mẹ nó, thằng đàn ông độc ác! Tôi lên đấm chết nó!”

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Trong lòng bình thản đến lạ.

Không sao, kết thúc rồi.

Ít nhất, lý do “bị giết” cũng đủ trọn vẹn. Tôi chết quá hoàn hảo.

Ba giờ chiều, tại yến tiệc nhà họ Chu.

Chu Tử Ngôn chán nản ngồi trên bậc cửa.

Người đến rất đông, nhưng dường như không ai quan tâm đến nó.

Nó kéo kéo vạt áo Giang Dao, người đàn bà bực bội:

“Tử Ngôn, con tự chơi đi.”

Nó bĩu môi, thấy chẳng vui chút nào.

Bất chợt, nó nhớ ra điều gì, đôi chân nhỏ chạy rầm rập tới bên Chu Khởi An:

“Ba ơi, gọi điện cho Ôn Diên đi, con muốn mẹ tới chơi với con.”

Chu Khởi An gọi. Nhưng hết cuộc này tới cuộc khác đều tắt máy.

Anh hơi nhíu mày, rút khỏi đám khách, bấm từng số.

Không ai nghe.

Anh cúi xuống nhìn con trai, thở dài:

“Có lẽ mẹ con đang giận dỗi.”

Đúng lúc này, đám đông náo loạn.

Tề Yên xông vào, dứt khoát tát Chu Khởi An một cái nảy lửa, khóc lớn hét lên:

“Tại sao anh không cứu Ôn Diên! Rõ ràng cô ấy có thể sống!”

Chu Khởi An bị cái tát làm choáng váng.

Tề Yên bị vệ sĩ giữ chặt, vẫn liều mạng lao lên phía trước.

Đây là kịch bản chúng tôi đã bàn từ trước, để tăng độ chân thật.

“Cô nói gì?”

Chu Khởi An còn chưa kịp phản ứng.

Rất nhanh, anh ta nhìn thấy trong tay Tề Yên ôm một chiếc hũ tro cốt.

Chỉ trong một khoảnh khắc, thân thể anh ta lảo đảo, suýt ngã xuống đất.

Lẩm bẩm:

“Không thể nào… không thể nào!”

Anh ta lao tới, túm chặt vai Tề Yên, gào lên:

“Cô lừa tôi! Cô nhất định đang lừa tôi đúng không! Cô với Ôn Diên hợp mưu phải không!”

Tề Yên lạnh lùng nhìn anh, ánh mắt tối sầm đáng sợ:

“Chu Khởi An, không phải anh đen trắng đều ăn sao? Anh có thể bảo người của anh đi điều tra xem, ở đâu vừa có người chết.”

Tề Yên làm việc không sơ hở.

Tin tức đã được cô tung ra từ trước.

Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.

Đến cửa lại bị một bàn tay nhỏ kéo lại.

Ôn Tử Ngôn nhận ra Tề Yên.

Giọng non nớt ngước lên hỏi:

“Mẹ đỡ đầu, mẹ nói mẹ con sao rồi? Sao mẹ không tới chơi với con?”

Tề Yên ngồi xổm xuống, nghiến răng: