“Cùng là nữ nhân, biết rõ danh tiết đã tổn, Tiêu Tiêu nếu không gả vào Hầu phủ thì chỉ còn con đường nhảy hồ, sao nàng cứ không chịu! Nhất quyết bắt Tiêu Tiêu làm thiếp! Làm thiếp làm nô làm tỳ, nàng ác độc đến vậy, không chịu để Tiêu Tiêu yên ổn sao?”
Người đàn ông từng cười trước mặt ta, vỗ ngực, ôm Uyển Thu mà thề sống chết bảo vệ nàng.
Từng nói:
“Tống Vân Anh, ngươi từ bỏ đi! Ta với Uyển Thu nhất định một đời một kiếp, tuyệt không cho ngươi cơ hội đưa nàng đi!”
Giờ đây, hắn mặt mày dữ tợn, khản giọng gào lên:
“Cố Uyển Thu là con đàn bà độc ác! Hại Tiêu Tiêu chưa đủ còn muốn hại cả đứa bé trong bụng nàng! Không nhận sai thì thôi, mấy năm nay còn chỉ nghĩ viết thư cho ngươi để ngươi đưa nàng với Tuế Tuế bỏ đi, dựa vào đâu?! Ta mới là phu quân của nàng!”
“Phu xướng phụ tùy, đời này Cố Uyển Thu chỉ có thể là người của Từ Hành Chu ta! Ta chỉ nhốt nàng nửa tháng thôi, trước đây cũng đâu phải chưa từng nhốt? Có thể xảy ra chuyện gì chứ, bày đặt thanh cao…”
Chát!
Hắn bị ta tát một cái ngã nhào xuống đất.
Dù cũng biết võ, sơ ý mất một tay, hắn vẫn đỡ được hai chiêu.
Nhưng cũng chỉ hai chiêu.
Tiếng phá cửa dồn dập, cánh cửa dày nặng cuối cùng cũng lung lay.
Ta bẻ gãy nốt tay còn lại của hắn, từng chữ lạnh như băng:
“Từ Hành Chu, năm đó Uyển Thu gả cho ngươi— ngươi xứng sao?”
Mắt hắn đỏ ngầu, như bị chạm đúng vết thương sâu nhất, liều mạng lao vào ta.
Đó mới là nút thắt lớn nhất của hắn.
Hắn là Ninh An Hầu, hoàng thân quý tộc, còn Uyển Thu chỉ là nữ nhi nhà quan tứ phẩm, gả cho hắn lẽ ra phải cảm kích rơi lệ, coi hắn là trời.
Nhưng nàng không. Nàng kiêu hãnh như trúc xanh trong núi.
Sau khi bắt gặp hắn cùng Liễu Tiêu Tiêu chung giường, ánh mắt nàng nhìn hắn chẳng khác gì một thứ dơ bẩn bên đường.
Hắn không chịu nổi.
Hắn muốn trúc xanh phải cúi đầu, muốn nàng thần phục dưới thân mình.
Uyển Thu không thuận, hắn càng lúc càng quá đáng.
Ta đá một cú vào ngực hắn, lực mạnh đến mức hất thẳng hắn vào cánh cửa đang lung lay.
Rầm!
Tiếng động long trời.
Cửa cuối cùng cũng vỡ tung.
Hắn ngã nhào vào trong.
Tuế Tuế cuối cùng cũng được nhìn thấy mẹ, lao tới:
“A nương! A nương!”
Căn phòng lạnh lẽo trống trải, vì lâu ngày không người dọn dẹp, mùi bụi bặm lan khắp nơi.
Trong khoảnh khắc ấy—
Từ sau khi mất hết người thân, ta lần đầu tiên biết sợ.
Giờ đã vào đông, lại đúng năm nay Kim Lăng lạnh hơn mọi năm, nên dù là thịt sống nửa tháng cũng chưa hỏng quá nhanh.
Nhưng La Sát giết người vô số như ta, khứu giác vốn nhạy.
Sao có thể không ngửi thấy thứ mùi quen thuộc mà ta ghét nhất—
Mùi mục rữa nhàn nhạt.
16
“A nương, a nương tỉnh dậy đi!”
Tuế Tuế không hiểu, chỉ quỳ trước giường mẹ, nhìn gương mặt xanh trắng như đang ngủ say mà gọi.
Nó khóc, quay sang ta:
“Vân Anh nương, sao a nương vẫn ngủ?! Tuế Tuế gọi không tỉnh nữa!”
Từ Hành Chu ho ra máu không ngừng, nghe vậy cười lạnh:
“Thấy chưa, lại bắt đầu giả vờ rồi, nàng lúc nào cũng làm ra vẻ thiên hạ phụ nàng, giả bộ đáng thương, tưởng ta sẽ mềm lòng sao?”
Hắn ôm ngực loạng choạng bước tới.
Không hề nhận ra khi nói câu này, Liễu Tiêu Tiêu đứng ở cửa đã mặt cắt không còn giọt máu, sợ hãi tột độ.
Hắn chỉ tiến lại, mỉa mai:
“Đừng giả nữa, Cố Uyển Thu, giờ nàng hài lòng rồi chứ, cứu binh nàng gọi tới rồi, Tống Vân Anh vì chuyện nhỏ nhặt của nàng mà tự ý dẫn binh về Kim Lăng, đó là tội chết, giờ nàng quỳ xuống cầu ta, biết đâu ta còn không thêm dầu vào lửa.”
Hắn chờ người trên giường hoảng hốt, không giả chết nữa.
Rồi quỳ trước mặt hắn cầu xin.
Nên quay sang ta cười nhạo:
“Tống Vân Anh, đây chính là kết cục của việc ngươi tin nàng, vừa rồi ngươi hùng hổ như vậy, giờ không biết khi thấy nàng bình an vô sự ngươi sẽ—”
Hắn chợt câm bặt.
Bởi cuối cùng hắn đã đến gần đủ để nhìn rõ gương mặt trên giường.
Hắn không phải đứa trẻ bảy tuổi.
Không phải chưa từng thấy người chết.
Càng không thể không nhận ra những vết ban trên mặt cùng mùi mục rữa khi lại gần là gì.
Bộp.