Bùi Thận giao văn thư cho Thẩm thừa tướng, “Hạ quan chỉ đến giao đồ. Nếu Ôn cô nương không nói lời gì trái lương tâm, thì không cần phải sợ người ngoài nghe thấy.”
Thẩm Tri Ý nhìn Bùi Thận một cái.
Bùi Thận cúi đầu, “Thẩm cô nương, nếu có người ép cô phải nhận cái lỗi không thuộc về mình, Hình bộ cũng có thể can thiệp.”
Ôn Nhược Đường nghiến răng, “Một tên Chủ sự cỏn con, cũng dám xen vào chuyện của Đông cung?”
Bùi Thận ngẩng đầu, “Đông cung cũng nằm trong luật pháp của Đại Lương.”
Khi Ôn Nhược Đường dẫn người rời đi, lần đầu tiên trên mặt không giữ được vẻ giả tạo.
Thẩm thừa tướng nhìn Bùi Thận, “Ngươi không sợ đắc tội với Thái tử sao?”
Bùi Thận nói, “Hạ quan sợ. Nhưng hạ quan càng sợ có một ngày chính mình cũng bị người khác ép nhận lỗi.”
Thẩm Tri Ý nắm lấy túi thơm, hỏi, “Bùi Chủ sự hôm nay nghe được bao nhiêu?”
Bùi Thận đáp, “Nghe được Ôn cô nương sợ cô tìm thấy bản thảo cũ.”
Thẩm Tri Ý nói, “Vậy là đủ rồi.”
Thẩm Tri Ý cấm túc chưa mãn hạn, lời đồn ở kinh thành đã đổi qua ba vòng.
Vòng thứ nhất nói nàng bản tính ghen tuông.
Vòng thứ hai nói nàng ỷ vào phủ thừa tướng bức ép Ôn Nhược Đường giao ra quân công.
Vòng thứ ba càng ác hơn, nói Thẩm gia năm xưa tàng trữ bản đồ cũ của biên ải, Thẩm Tri Ý hiến kế không phải vì nước, mà là để tranh công cho Thẩm gia.
Thẩm thừa tướng chỉ trong một đêm bị ngự sử dâng bảy bản tham tấu.
Thẩm phu nhân đổ bệnh, Thẩm Tri Ý túc trực bên giường đút thuốc.
Thẩm phu nhân nắm lấy tay nàng, “Tri Ý, mẹ không sợ danh tiếng xấu, mẹ chỉ sợ con kìm nén quá sinh bệnh.”
Thẩm Tri Ý thổi thổi chén thuốc, “Mẹ, đắng.”
Thẩm phu nhân bị nàng chọc cười, “Đang nói con đấy.”
Ngân Hạnh từ bên ngoài chạy vào, “Tiểu thư, người của Đông cung lại đến rồi. Lần này là đích thân Thái tử điện hạ đến.”
Thẩm phu nhân lập tức ngồi dậy, “Không gặp.”
Thẩm Tri Ý đặt bát thuốc xuống, “Gặp.”
Tại chính sảnh phủ họ Thẩm.
Tiêu Cảnh Hành đứng giữa sảnh, nhìn những kỷ vật cũ bị trả lại trong hộp gỗ, sắc mặt không tốt.
Thẩm Tri Ý bước vào, hắn liền mở miệng hỏi, “Tại sao lại trả diều lại?”
Thẩm Tri Ý nói, “Từ hôn rồi, giữ lại làm gì?”
Tiêu Cảnh Hành bị nàng chặn họng, ngập ngừng một lát, “Tri Ý, muội nhất quyết phải đẩy chuyện đến bước này sao?”
Ngân Hạnh đứng bên cạnh trợn trắng mắt, “Điện hạ nói vậy buồn cười thật, thư từ hôn là do tiểu thư nhà ta viết chắc?”
Tiêu Cảnh Hành liếc nhìn nàng ta, “Chủ tử nói chuyện, không đến lượt ngươi xen mồm.”
Thẩm Tri Ý nói, “Nàng ấy nói đúng sự thật.”
Tiêu Cảnh Hành nén giận, “Hôm nay ta đến, là để cho muội một cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
“Ngày mai trong cung thiết yến ngắm hoa, Hoàng hậu sẽ bảo Nhược Đường công khai trả lại ngọc bài cho muội. Muội chỉ cần thừa nhận đêm qua là hiểu lầm, chuyện này coi như qua đi.”
Thẩm Tri Ý hỏi, “Chuyện nào qua đi? Chuyện nàng ta trộm công, hay là chuyện huynh từ hôn?”
Giọng Tiêu Cảnh Hành lạnh cứng, “Kế sách đường núi đã do Chu Hành làm chứng, không cho phép muội cắn càn nữa.”
“Chu Hành nợ Thẩm gia một mạng.”
“Vậy nên muội muốn ép hắn làm chứng giả cho muội?”
Thẩm Tri Ý nhìn hắn, “Tiêu Cảnh Hành, huynh thật sự nghĩ ta như vậy sao?”
Tiêu Cảnh Hành né tránh ánh mắt của nàng, “Ta chỉ biết, trước đây muội không như vậy.”
“Trước đây ta là thế nào?”
“Trước đây muội hiểu chuyện, sẽ không để phụ hoàng khó xử, cũng không để ta mất mặt.”
Thẩm Tri Ý cười, “Hóa ra hiểu chuyện, chính là đồ bị cướp rồi còn phải đưa thêm dao cho người ta.”
Tiêu Cảnh Hành cau mày, “Muội nói chuyện cần gì phải sắc nhọn như thế.”
“Sắc nhọn sao?” Thẩm Tri Ý bước đến trước hộp gỗ, cầm lấy chiếc hộp đựng cánh hoa khô, “Đây là lúc ta tám tuổi, quét hoa rơi dưới gốc hải đường Đông cung. Huynh nói phải giữ lại, đợi ngày thành thân sẽ rắc trước kiệu hoa.”
Nét mặt Tiêu Cảnh Hành lay động.
Ôn Nhược Đường từ ngoài cửa bước vào, “Điện hạ.”
Thẩm Tri Ý nhìn nàng ta, “Thẩm phủ hôm nay thật náo nhiệt, ai cũng vào được.”
Ôn Nhược Đường dịu dàng nói, “Ta sợ điện hạ cãi nhau với cô, nên mới theo tới.”
Ngân Hạnh cười lạnh, “Ngươi sợ không có ai xem ngươi diễn kịch thì có.”
Tiêu Cảnh Hành quát, “Ngân Hạnh!”
Thẩm Tri Ý gập hộp hoa lại, “Điện hạ đưa nàng ta đến, chính là để cho ta cơ hội?”
Tiêu Cảnh Hành giải thích, “Nhược Đường không phải là loại người muội nghĩ đâu.”
Ôn Nhược Đường đi đến trước mặt Thẩm Tri Ý, gỡ miếng ngọc bài xuống, “Thẩm cô nương, trả ngọc cho cô. Tối qua cô nói đúng, đồ của người khác, ta không nên cầm.”
Thẩm Tri Ý đón lấy.
Ôn Nhược Đường đột nhiên nắm lấy tay nàng, thì thầm, “Thư phòng Đông cung đã bị thiêu rồi, cô không tìm được bản thảo cũ đâu.”
Thẩm Tri Ý ngước mắt lên.
Ôn Nhược Đường buông tay, cả người ngã ngửa ra sau, ngọc bài rơi xoảng xuống đất.
Ngọc vỡ làm đôi.
Tiêu Cảnh Hành vội lao đến đỡ nàng ta, “Nhược Đường!”
Ôn Nhược Đường ôm cổ tay, “Ta không sao. Thẩm cô nương không cố ý đâu.”
Ngân Hạnh tức đến mức dậm chân, “Rõ ràng là do ngươi tự ném!”
Tiêu Cảnh Hành nhìn miếng ngọc vỡ trên đất, mặt tái xanh, “Thẩm Tri Ý, muội ngay cả một khối ngọc cũng không dung thứ cho nàng ấy chạm vào?”