“Có muốn nói ‘không’ hay không.”

Tứ công chúa dần yên lặng hơn.

Hơi thở nàng trở nên đều đặn.

Rất lâu sau, nàng khẽ nói.

“Cô cô… ta không chơi nữa…”

“Có người thật tốt…”

10

Sau khi trở về cung, Hoàng hậu triệu kiến Tứ công chúa.

Lần này, Hoàng hậu thể hiện nhiều chân tình hơn trước.

Bà khen ngợi Tứ công chúa, ban thưởng cho nàng rất nhiều thứ, cảm ơn nàng đã biết đại cục, không để yến tiệc mùa xuân xảy ra rắc rối, cũng không khiến quan hệ giữa nàng và Sở Thanh Uyển ngày càng căng thẳng.

Bà cũng ban thưởng cho ta không ít thứ, nói rằng ta làm rất tốt.

“Triều Lạc, nếu con thật sự không còn ý với Tạ Nghiễn Chi, sau khi xuân vi kết thúc, đến lúc điện thí, bản cung sẽ lặng lẽ dẫn con tới Kim Loan điện xem thử. Nếu con ưng ý vị công tử nào, cứ nói với bản cung, bản cung sẽ sắp xếp cho con gặp mặt.”

Đó là một lời hứa rất chân thành.

Ngay cả với con gái ruột của mình, Hoàng hậu cũng chỉ đến vậy mà thôi.

Tứ công chúa đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu, khóe mắt hơi đỏ.

“Nhi thần đa tạ mẫu hậu. Nhi thần và Tạ Nghiễn Chi đã không còn khả năng nữa. Mong mẫu hậu giúp nhi thần xem xét.”

Hoàng hậu khẽ thở dài.

“Trước kia Tạ Nghiễn Chi nhìn qua cũng là người tốt, sao bây giờ lại thành ra thế này…”

Hoàng hậu cảm thấy tiếc nuối.

Có lẽ lúc này bà thật sự từng muốn se duyên cho Tứ công chúa và Tạ Nghiễn Chi.

Đáng tiếc, giờ đây bà cảm thấy Tạ Nghiễn Chi không xứng với Tứ công chúa nữa.

Không bao lâu sau, kỳ xuân vi đã đến.

Trong kinh thành bao trùm một bầu không khí căng thẳng.

Phụ thân của Tạ Nghiễn Chi, Tạ Thái phó, vì là chủ khảo nên bị giữ trong Văn Các, không thể ra ngoài cho đến khi kỳ thi kết thúc.

Tạ Nghiễn Chi thay cha giảng bài cho các hoàng tử công chúa.

Nhưng hắn không còn gặp được Tứ công chúa nữa.

Bởi vì Tứ công chúa đóng cửa không ra, chuyên tâm làm việc của mình.

Các hoàng đệ và hoàng muội của nàng đôi khi đến chơi, hỏi nàng sao không đến Văn Hoa quán nghe giảng nữa.

“Tạ tiểu phu tử mỗi ngày đều vươn cổ chờ Tứ tỷ. Tứ tỷ sao không tới?”

Bọn trẻ tinh nghịch cười đùa.

Từ sau khi Tứ công chúa chắn dao cho Thái hậu, mọi người dường như bỗng nhận ra nàng là người tốt.

Thậm chí còn là anh hùng.

Sự ngu ngốc trước kia của nàng dường như bị người ta quên sạch.

Danh tiếng của nàng trong cung tốt hơn trước rất nhiều.

Tứ công chúa lấy gà rán và khoai tây chiên cho bọn trẻ ăn, rồi nói với chúng rằng Tạ Nghiễn Chi và nàng đã không còn quan hệ gì.

Ai còn nhắc đến Tạ Nghiễn Chi thì đừng ăn nữa.

Như vậy sao được?

Bọn trẻ nghiện gà rán khoai tây chiên lắm.

Chẳng bao lâu sau đứa nào cũng đầu hàng, ngoan ngoãn im miệng ăn đồ.

Chớp mắt, kỳ xuân vi đã đến.

Sau khi các cử tử thi xong, Tạ Thái phó cuối cùng cũng được thả ra.

Tạ Nghiễn Chi không cần vào cung giảng bài nữa.

Lúc này Tứ công chúa mới bắt đầu ra ngoài hoạt động.

Ngày điện thí, Hoàng hậu dẫn Tứ công chúa đứng bên cửa sổ nhỏ tầng hai nhìn xuống đại điện.

Các cử tử bên dưới đang chăm chú viết bài.

Họ đều là những người đã trải qua nhiều vòng tuyển chọn.

Có người đã đến tuổi tri thiên mệnh.

Có người đang độ phong hoa chính thịnh.

Tứ công chúa nhìn từng người một.

Tạ Nghiễn Chi như có cảm giác, đột nhiên ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt Tứ công chúa.

Hắn thoáng hoảng loạn.

Môi khẽ mở, dường như muốn nói điều gì đó với nàng.

Nhưng nhận ra đây là Kim Loan điện, cuối cùng chỉ đành không cam lòng khép miệng.

Ánh mắt Tứ công chúa lạnh nhạt lướt qua hắn.

Nhìn về phía những người phía sau.

Cuối cùng dừng lại trên một thanh niên trông trầm tĩnh, kín đáo.

Hoàng hậu mỉm cười, khẽ nói.

“Hắn là cử tử đến từ Trần Lương, tên Bùi Thù. Có thể để Duệ vương điều tra gia thế và nhân phẩm của hắn. Con cũng có thể chọn thêm vài người. Đến lúc đó mẫu hậu tổ chức yến tiệc, mời họ đến, con lại quan sát kỹ thêm.”

Tứ công chúa gật đầu, lại chọn thêm vài người.