Giữa Tiêu Tĩnh Hoài và Tạ Tương Nghi, chỉ vì hắn là chỗ dựa tương lai của bà, nên bà không hỏi nguyên do, đẩy toàn bộ lỗi lầm lên người Tạ Tương Nghi.

Sự phẫn nộ cuộn trào trong ngực, gần như không thể đè xuống.

Ta cười lạnh.

“Nếu nữ tử ấy là ta thì sao?”

Bà kinh hãi nhìn ta, buột miệng:

“Hai đứa là huynh muội…”

Nói được một nửa, bà đột ngột im bặt. Bà luống cuống nhìn ta, đáy mắt tràn đầy vẻ vội vàng phân biệt.

Sau đó, bà khó tin cúi đầu, im lặng mấy nhịp thở.

“Ta sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.”

Bà ngẩng đầu, thần sắc đã trở lại bình thường, giọng nói lạnh lùng.

“Nếu là trước đây, ta sẽ vui mừng khi thấy hai đứa nảy sinh tình cảm.”

“Nhưng hiện giờ đã khác. Con là muội muội của nó. Nếu nó còn dám nảy sinh tâm tư khác với con, vậy nó chính là súc sinh không màng luân thường.”

“Cho dù phải khiến nó không thể tiếp tục làm Thái tử, ta cũng tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra, làm ô uế thanh danh của con.”

Nhìn xem, đây chính là người mẹ khiến ta không thể yêu cũng không thể hận.

Thấy ta không nói, bà miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Được rồi, trò đùa này không buồn cười, sau này đừng nhắc lại nữa.”

Đúng lúc ấy, cung nhân tới truyền lời.

Hoàng thượng triệu kiến.

14

Vừa bước vào điện, ta thấy xung quanh không có cung nhân.

Chỉ có Tiêu Tĩnh Hoài mặc một thân áo trắng, quỳ giữa đại điện.

Phụ hoàng ngẩng mắt nhìn mẫu hậu, giọng nói không nghe ra vui giận.

“Những lời nó nói đều là thật sao?”

Mẫu hậu há miệng, thân thể lập tức mềm nhũn.

Ánh mắt phụ hoàng trầm xuống.

“Trẫm cũng từng nghi ngờ vì sao nó không có một điểm nào giống chúng ta.”

“Nhưng trước khi Gia Ngôn trở về, nàng đối xử với nó còn tận tâm hơn con ruột, vì vậy trẫm không suy nghĩ thêm.”

Nói rồi, người thở dài, trong mắt hiện lên ánh nước.

“Tuy oán nàng lòng dạ tàn nhẫn, nhưng trẫm cũng biết nàng tính toán cho giang sơn, không thể trách nàng.”

“Nhưng điều nàng không nên làm nhất chính là bỏ mặc nữ nhi của trẫm, để con bé lưu lạc bên ngoài nhiều năm.”

Mẫu hậu phủ phục dưới đất, trán chạm vào nền gạch vàng lạnh lẽo, giọng nói run rẩy.

“Là thần thiếp hồ đồ.”

Nhưng lựa chọn năm xưa hiện giờ lại một lần nữa bày ra trước mặt mọi người.

Phụ hoàng nhìn Tiêu Tĩnh Hoài, trầm giọng hỏi:

“Ngươi chỉ còn một bước là có thể ngồi trên thiên hạ, tại sao lại lựa chọn nói ra sự thật?”

Tiêu Tĩnh Hoài nhìn ta thật sâu, sau đó mới quay lại trước ngự tọa.

“Bởi vì ta muốn hoàn trả, muốn chuộc tội.”

“Thảo dân cam chịu nghìn đao vạn quả, chỉ cầu đổi lấy một chút thương xót của Gia Ngôn điện hạ.”

Mẫu hậu kinh hãi, hoảng hốt ngồi thẳng người.

Cuối cùng bà cũng xác định, vừa rồi ta không hề nói đùa với bà.

Bà lập tức nhào tới, hung hăng tát Tiêu Tĩnh Hoài một cái.

“Ngươi… sao ngươi có thể…”

“Nếu đã có tâm tư này, ngày đó vì sao không nói?”

Sau khi cái tát hạ xuống, bà giống như bị rút sạch sức lực, tuyệt vọng nhắm mắt.

“Báo ứng, tất cả đều là báo ứng.”

“Giang sơn này e rằng sắp loạn rồi.”

Ta đỡ phụ hoàng đứng thẳng dậy. Giọng người lạnh lùng, cứng rắn.

“Hoảng cái gì?”

“Chẳng lẽ những đứa con xuất sắc của trẫm chỉ có một mình nó?”

Mẫu hậu ngơ ngác ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ mờ mịt.

Đợi mọi người lui hết, phụ hoàng nghiêm túc lên tiếng:

“Gia Ngôn, con hiểu ý trẫm không?”

Ta nhìn thẳng vào mắt người.

“Hiểu.”

“Có dám không?”

Ta mỉm cười.

“Có gì không dám?”

Phụ hoàng cũng cong môi.

“Đã từng nghĩ đến chưa?”

“Đã từng.”

“Con không sợ nó không chịu giao sao?”

Ta nghiêng đầu, giọng nói chắc chắn.

“Không giao, ta sẽ trực tiếp cướp lấy.”

“Thứ thuộc về ta thì chính là của ta, chỉ là cần tốn thêm chút thủ đoạn mà thôi.”

Phụ hoàng chăm chú nhìn ta, cất tiếng cười lớn.

“Không hổ là con của trẫm.”

Cười xong, giọng người dịu xuống, giống như đang nói chuyện nhà bình thường.

“Nhưng đứa trẻ Tĩnh Hoài kia có tài làm Đế vương, thả ra ngoài chung quy vẫn khiến người ta không yên tâm.”

“Nó có một thân bản lĩnh, lại si tình với con, chi bằng giữ nó bên cạnh. Đến lúc đó tùy tiện cho một danh phận là được.”

Ta không quan tâm, gật đầu đáp:

“Được.”

15

Thái tử đột nhiên mắc bệnh nặng.

Đại hôn của ta vẫn được tổ chức vô cùng long trọng.

Lụa đỏ trải khắp cung đạo, tiếng nhạc vui vang tận mây xanh.

Chỉ là sau khi hoàn thành nghi lễ, một cỗ kiệu nhỏ lặng lẽ được nâng vào phủ của ta từ cửa hông.

Đêm khuya, nến đỏ cháy cao.

Bị Lục Cảnh Nghiêu nhìn đến nóng cả vành tai, ta giơ tay che mắt chàng.

Tiếng cười của chàng truyền ra từ dưới lòng bàn tay, trầm thấp, khiến đầu ngón tay ta tê dại.

Ta vừa định rút tay về đã bị chàng nắm chặt.

Chàng kéo tay ta xuống, ánh mắt nóng bỏng nhìn ta.

“Ngày hôm nay, ta đã chờ đợi rất lâu.”

“Ta luôn cảm thấy chúng ta đã bỏ lỡ nhau rất nhiều lần, mãi đến kiếp này mới thật sự gặp được nhau.”

Ta nhìn lại chàng.

“Nếu một ngày chàng phát hiện ra ta không giống như chàng tưởng thì sao?”

Chàng mỉm cười, không hề do dự.

“Ta yêu nàng. Nàng là người thế nào, ta sẽ yêu người như thế.”

“Gia Ngôn, ngay từ lần đầu gặp lại nàng, ta đã nhìn thấy trong mắt nàng có một ngọn lửa đang dần bùng cháy.”