Nhưng cuộc sống của tôi, lại đang tiến về phía trước với một tốc độ hiệu quả chưa từng có.
Hiệu suất làm việc của luật sư Trương cao đến kinh người.
Ngay sáng hôm đó, đội ngũ môi giới đã dẫn theo nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và chuyên viên thẩm định đến biệt thự.
Họ tiến hành khảo sát và chụp ảnh toàn diện cho căn biệt thự.
Đến chiều hôm đó, thông tin rao bán biệt thự đã xuất hiện trên nền tảng giao dịch bất động sản cao cấp nhất của thành phố này.
Giá niêm yết thấp hơn giá thị trường một chút.
Luật sư Trương nói, chúng tôi không cần giá cao nhất, chỉ cần tốc độ chốt giao dịch nhanh nhất.
Về chuyện này, tôi không có bất kỳ ý kiến nào.
Tôi chỉ muốn mau chóng biến căn nhà này, mối liên kết vật chất cuối cùng giữa tôi và nhà họ Hứa, thành một chuỗi con số trong tài khoản ngân hàng.
Sau đó, rời xa, bay cao bay xa.
Luật sư Trương còn giúp tôi đặt lại vé máy bay.
Ngay ngày mai.
Chuyến bay sớm nhất, bay tới Hắc Tỉnh.
Ông ấy nói, chậm thì sinh biến.
Sau khi phát hiện không làm gì được tôi, Hứa Văn Bân rất có thể sẽ dùng những thủ đoạn cực đoan hơn.
Tin nhắn đe dọa kia, chính là bằng chứng tốt nhất.
Chúng ta không thể cho hắn bất kỳ thời gian phản ứng nào.
Hai vệ sĩ A Văn và A Vũ cũng đã bước vào trạng thái cảnh giác mười hai phần.
Họ gần như dính sát lấy tôi từng bước không rời.
Ngay cả khi tôi đi lại trong biệt thự, cũng sẽ có một người đi theo phía sau không gần không xa.
Tất cả cửa ra vào và cửa sổ trong biệt thự đều được kiểm tra, gia cố lại lần nữa.
Toàn bộ đồ ăn giao tận nơi và hàng chuyển phát, đều bị từ chối nhận.
Cả biệt thự, biến thành một pháo đài an toàn thực sự.
Tôi hiểu, đây không phải chuyện bé xé ra to.
Một người đã bị vạch trần bí mật kinh thiên động địa, sắp mất đi tất cả, thì chuyện gì cũng làm ra được.
Đặc biệt là kiểu người như Hứa Văn Bân, cực kỳ ích kỷ lại rất sĩ diện.
Tôi, chính là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc, không để lại hậu họa.
Dưới sự bảo đảm an toàn tuyệt đối, tôi bắt đầu chuẩn bị những việc cuối cùng trước khi rời đi.
Thực ra tôi chẳng có gì nhiều để thu dọn.
Toàn bộ tài sản của tôi, chỉ là một chiếc vali.
Bên trong có mấy bộ quần áo cũ, một ít giấy tờ cần thiết.
Còn có cả chiếc hộp gỗ đang khóa toàn bộ bí mật của tôi.
Tôi ngồi trong căn phòng tầng ba mà ban đầu tôi định dùng làm phòng ngủ.
Ánh nắng từ khung cửa kính sát sàn khổng lồ tràn vào, ấm áp mà sáng sủa.
Thế nhưng trong lòng tôi, lại là một mảng yên tĩnh lạnh lẽo.
Tôi lên mạng tìm hiểu toàn bộ tư liệu về Đại học Hắc Tỉnh.
Bố cục trường học, môi trường xung quanh, giao thông, đồ ăn ngon.
Thậm chí tôi còn liên hệ trước với một căn hộ ngắn hạn gần trường.
Tôi quyết định, trước khi tìm được nhà phù hợp, sẽ tạm ở đó trước.
Tôi muốn ở trong một thành phố hoàn toàn mới, dựng nên một mái nhà thật sự thuộc về chính mình.
Tôi đang lên kế hoạch cho cuộc sống mới của mình.
Một số điện thoại lạ gọi tới.
Ban đầu tôi định trực tiếp tắt máy.
Nhưng vệ sĩ A Vũ ra hiệu bảo tôi nghe.
Anh ta mở một thiết bị nhỏ, đặt bên cạnh điện thoại của tôi.
Là thiết bị theo dõi tín hiệu và ghi âm.
Tôi nhấn nút nghe máy.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói run rẩy mà tôi vừa quen vừa lạ.
Là Lưu Vân.
“Chiêu Chiêu… là con sao?”
Trong giọng bà ta mang theo một chút dò xét cẩn thận.
Tôi không nói gì.
“Chiêu Chiêu, mẹ biết con đang nghe.”
“Con… có phải đã biết chuyện gì rồi không?”
Giọng bà ta đã mang theo tiếng nức nở.
Tôi biết, nhất định là sau khi Hứa Văn Bân trở về, đã nói gì đó với bà ta.
Hoặc là, bọn họ đã cãi nhau, ầm ĩ lên.
bà ta sợ rồi.
bà ta sợ tôi sẽ công khai bí mật này ra ngoài, khiến bà ta thân bại danh liệt.
“Chúng ta có thể… gặp mặt một lần không?” bà ta hèn mọn cầu xin.