QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://thinhhang.com/nieu-nha/chuong-1

Lúc này, chồng tôi và mẹ chồng lao tới, giữ chặt cô ta lại.

Mẹ chồng giận dữ đá mạnh một cú, mắng:

“Đồ tiện nhân! Kế hoạch tráo con là do mày bày ra, may mà con dâu tao thông minh, vạch trần được mày!”

Chồng tôi cũng tát cho Trần Linh Linh một cái, nói:

“Năm đó chính cô dùng đứa con để trói buộc tôi, khiến tôi bị lừa!”

“Cũng may ông trời có mắt, kế hoạch bẩn thỉu của cô không thành công.”

Quả đúng là một cặp hề vô liêm sỉ, vì lợi ích mà sẵn sàng trở mặt, cắn xé nhau.

Hai người đánh xong Trần Linh Linh, liền quay sang cầu xin tôi:

“Tư Vũ, chúng tôi có lỗi thật, nhưng đều là bị Trần Linh Linh mê hoặc. Xin cô tha cho chúng tôi lần này.”

“May mà có cô giữ được Tráng Tráng, cô là ân nhân của cả nhà họ Lý chúng tôi.”

Tôi lạnh lùng lắc đầu, nói:

“Các người nghĩ nhiều rồi. Tráng Tráng không phải con của Lý Thanh Kiệt, càng không mang dòng máu nhà họ Lý.”

Lời tôi vừa dứt, cả hội trường lại một lần nữa chấn động.

Mẹ chồng gào lên: “Tư Vũ, cô đừng nói bậy! Sao Tráng Tráng lại không phải cháu tôi? Không phải cô nói năm đó không có tráo đổi sao?”

Chồng tôi cũng kinh hãi: “Đúng thế, Tư Vũ, đừng vì giận tôi mà lừa tôi kiểu này chứ!”

Tôi lấy từ túi ra một bản giám định huyết thống, đưa cho Lý Thanh Kiệt.

Tôi nhìn anh ta, điềm tĩnh nói:

“Không tin thì anh tự xem đi. Tôi lấy tóc của anh và Tráng Tráng đi giám định. Anh không phải cha của nó.”

Lý Thanh Kiệt cầm bản giám định, đọc xong thì chết lặng.

Anh ta như phát điên lao tới bóp cổ tôi, gầm lên đầy giận dữ:

“Đồ đàn bà độc ác! Không ngờ cô đã sớm cắm sừng tôi!”

“Hóa ra tôi chỉ là thằng đổ vỏ! Đứa con trong bụng cô năm đó vốn không phải của tôi!”

Mẹ chồng cũng lao tới đá tôi một cú, chửi rủa:

“Con khốn! Cả nhà họ Lý bị cô hại chết rồi! Đồ tiện nhân ngoại tình!”

Nhưng vệ sĩ của tôi rất nhanh đã xông vào, khống chế cả hai.

Tôi nhìn xuống Lý Thanh Kiệt và mẹ chồng, lạnh lùng cười:

“Đừng dùng cái đầu bẩn thỉu của các người để đánh giá tôi.”

“Tôi, Mã Tư Vũ, không làm những chuyện vô đạo đức như vậy.”

Lý Thanh Kiệt nghi hoặc:

“Vậy đứa bé là sao? Nếu cô không phản bội tôi, sao tôi lại không phải cha ruột của Tráng Tráng?”

“Tư Vũ, chắc chắn bản giám định này là giả. Tráng Tráng chắc chắn là con tôi, đúng không?”

Tôi nhanh chóng dập tắt hy vọng cuối cùng của anh ta.

Mắt đỏ hoe, tôi hỏi ngược lại:

“Anh còn nhớ Giang Đông Thành không?”

Trong mắt Lý Thanh Kiệt rõ ràng lóe lên vẻ hoảng loạn.

Anh ta lắp bắp: “Giang Đông Thành? Chuyện này liên quan gì đến hắn? Đừng nói với tôi… đứa trẻ là của hắn… Không thể nào!”

Tôi siết chặt ngón tay cái để giữ mình khỏi mất kiểm soát.

Rồi trước mặt tất cả mọi người, tôi kể lại chuyện xưa giữa tôi, Lý Thanh Kiệt và Giang Đông Thành.

Một năm trước, tôi đi leo núi và gặp phải sạt lở đất.