nữa.
Không lâu sau khi Thẩm lão thái vừa mắng xong Thẩm Niệm An, đội trưởng Thẩm đã dẫn người tới. Hầu như đàn ông trong từng nhà từng hộ đều đã đi theo đội để giúp việc, chỉ thấy từng người một gánh lương thực đi về phía chỗ các cô.
Đặt lương thực xuống trước đám đông, lại kê cân đòn lên, mọi người lập tức biết là bắt đầu chia lương thực, ai nấy đều ngẩng cổ nhìn không ngớt, trong lòng tính xem năm nay nhà mình có thể được chia bao nhiêu.
Thẩm Niệm An cũng không ngừng nhìn vào sổ công điểm trong nhà, tính xem lần này bọn họ có thể lĩnh bao nhiêu lương thực, đủ ăn được bao lâu.
Lần chia lương thực này chỉ chia lương thực, còn thịt heo gì đó thì phải đợi đến mấy ngày gần Tết cuối năm mới chia, để nuôi lợn thêm mấy ngày cho lên cân.
Ngay lúc Thẩm Niệm An đang tính toán, phía trước đã bắt đầu rồi. Lúc này đàn ông trong nhà đều đã làm xong việc, chỉ cần không phải đi giúp ở đội thì đều sẽ chen tới giúp người nhà mình nhìn cân.
Bởi vì một lần chia là lương thực của nửa năm, lương nhiều thì dùng loại cân lớn có hai người khiêng, lương ít thì dùng loại cân nhỏ có đĩa.
Có điều hai loại này Thẩm Niệm An đều biết xem, nên cô cũng không đặc biệt trông chờ Tô Hoài Cẩn.
Nhưng Tô Hoài Cẩn vẫn chạy tới lúc đến lượt bọn họ, giúp nhìn cân.
Bởi chỗ họ là vùng núi, ngoài lúa mì còn có cao lương, kê, khoai lang, lạc, ngô, đủ loại giá khác nhau, Thẩm Niệm An mỗi thứ đều lấy một ít.
Đáng tiếc là công điểm của cô và Tô Hoài Cẩn đều không cao, hai người lĩnh lương thực tuy không cần nộp thêm tiền, nhưng cũng không được chia tiền.
Có điều nhìn mấy bao tải trên mặt đất, trong lòng Thẩm Niệm An vẫn thấy vui. Đúng lúc này, Thẩm Thắng Nam lại dẫn theo Thẩm lão thái hùng hổ đi tới.
Vừa đến nơi, Thẩm Thắng Nam đã nói với Thẩm Niệm An: “Số lương thực này cô phải chia cho chúng tôi một nửa.”
Thẩm Niệm An nghe xong thì ngây ra luôn. Cô liếc Thẩm Thắng Nam một cái đầy khó chịu, rồi mắng ngay: “Cô bị điên à, cái gì cũng muốn giành.”
Nhưng Thẩm Thắng Nam lại lý luận hùng hồn: “Số lương thực này vốn dĩ phải chia cho chúng tôi một nửa, cô đừng quên năm nay cô mới gả cho Tô Hoài Cẩn, có mấy tháng vẫn là người nhà họ Thẩm chúng tôi!”
“Cô ăn của chúng tôi, uống của chúng tôi, công điểm kiếm được đương nhiên cũng phải là của chúng tôi.”
Nhìn ánh mắt của đám người chung quanh đang dồn về phía mình, Thẩm Niệm An không nhịn được siết chặt nắm tay, cười âm u nói: “Cô tính như vậy à?”
“Được thôi!”
“Cô xem mấy tháng trước công điểm là bao nhiêu, tôi chia lương thực cho các người.”
“Vậy cũng phiền cô trả lại công điểm mà sau khi tôi lấy chồng đã thay cô làm việc.”
Trước đó, Thẩm Thắng Nam đi học tập, công việc của cô ta không ít lần do Thẩm Niệm An làm thay. Tính kỹ ra còn chưa biết cuối cùng là ai thiệt.
Sắc mặt Thẩm Thắng Nam lập tức đen lại: “Cô!”
Thẩm Niệm An coi như không thấy cô ta, nói tiếp: “Có thời gian ở đây tính kế tôi, chi bằng đi làm việc đàng hoàng đi. Ngày nào cũng đeo hồng vệ binh, ra vẻ người trên người dưới, cũng không biết có thật hay không.”
Đang nói thì Tô Hoài Cẩn đã đi tới. Người đàn ông cao lớn, anh tuấn cứ thế vòng qua Thẩm Thắng Nam, từng bao từng bao ôm lương thực đặt lên chiếc xe đẩy mượn được.
Vì trong nhà đã sống yên ấm hơn, nên Tô Hoài Cẩn cũng ăn mặc chỉn chu lại như hồi còn đi học. Chỉ cần anh đứng giữa đám đông thôi là đã thành tâm điểm bàn tán.
Huống hồ trước đây anh còn từng có hôn ước với Thẩm Thắng Nam, vậy mà lúc Thẩm Thắng Nam thấy anh coi như không thấy mình, tức đến mức ngón tay suýt nữa bị móng tay mình bấu gãy.
Thẩm Niệm An thấy Thẩm Thắng Nam bị chặn họng, trong lòng phải nói là sảng khoái vô cùng. Cô quay đầu nói với Thẩm lão thái đi cùng mình: “Bà ơi, lần sau bà lanh lợi chút, đừng nghe gió là mưa.” Nói xong