“Trước đây anh muốn một mình tự gánh vác, nhưng bây giờ em có thai rồi, anh không thể để em và con gặp nguy hiểm.”
Anh nắm chặt tay tôi, ánh mắt kiên định.
“Anh sẽ trở về Hứa gia.”
【Bá đạo tổng tài chuẩn bị tái xuất!】
【Mong chờ màn đại sát tứ phương của Hứa tổng!】
【Nhưng người của Hứa gia có vẻ không dễ đối phó, Lưu Thư có bị bắt nạt không đây?】
Hứa Quân Niên nói, anh trở về cũng được, nhưng phải có điều kiện.
Thứ nhất, có quyền tự quyết tuyệt đối.
Thứ hai, sự an toàn của nữ chính và đứa trẻ phải được đảm bảo.
“Ông nội nhà họ Hứa đã đồng ý điều kiện của anh. Nhưng ông ấy yêu cầu em phải chuyển vào ở nhà chính của Hứa gia.”
Tôi cau mày: “Nhà chính? Có chán lắm không?”
【Trọng tâm chú ý của Lưu Thư lúc nào cũng khác người】
【Không phải nên lo bị làm khó dễ à!】
【Nhưng cô ấy nói cũng đúng, nhà chính của mấy gia tộc thường chán òm】
Hứa Quân Niên cười.
“Sẽ không chán đâu, anh đã sai người xây cho em một khu vườn nhỏ rồi, em có thể trồng hoa trồng rau.”
Tôi ngẫm nghĩ, rồi gật đầu: “Được thôi.”
Ngày dọn vào Hứa gia, trận thế rất hoành tráng.
Hơn chục chiếc ô tô, hàng chục người tháp tùng.
Nhà chính Hứa gia là kiểu trang viên thường thấy trên phim truyền hình, nguyên cái cổng thôi đã to gấp mấy lần cái biệt thự tôi ở trước đây.
【Đây mới là khí thế của hào môn chứ!】
【Nam chính đúng là thiếu gia hào môn hàng thật giá thật】
【Nhưng mấy người nhà họ Hứa trông có vẻ khó gần】
Quả thực là không dễ gần cho lắm.
Ông cụ nhà họ Hứa ngồi giữa phòng khách chính, đảo mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
“Là nó đây sao?”
Hứa Quân Niên chắn tôi ở phía sau: “Ông nội, cháu đã nói rồi, đừng làm khó cô ấy.”
Ông cụ hừ một tiếng: “Ta đã nói gì đâu.”
Những người khác của Hứa gia đứng xung quanh, ánh mắt mỗi người một vẻ.
Có người tò mò, có kẻ coi thường, còn có mấy cô gái trẻ thì thầm to nhỏ, nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
【Không khí gia đình này ngột ngạt quá】
【Lưu Thư không biết có thích nghi được không】
【Hứa tổng mau hộ giá đi!】
Tôi thì không để tâm lắm.
Bởi vì tôi đang đói.
Tôi kéo kéo ống tay áo Hứa Quân Niên, lí nhí hỏi: “Có gì ăn không? Em đói rồi.”
Giọng không lớn, nhưng phòng khách đang im phăng phắc, nên tất cả mọi người đều nghe thấy.
Bầu không khí trong phút chốc trở nên vô cùng kỳ quái.
【Ha ha ha ha Lưu Thư đến tấu hài đấy à】
【Đang hiện trường nhận thân của hào môn mà kêu đói thì cũng chịu thua】
【Nhưng bà bầu đúng là mau đói thật mà】
Khóe miệng Hứa Quân Niên cong lên.
“Có.” Anh quay sang dặn quản gia, “Mang điểm tâm đã chuẩn bị sẵn lên đây.”
Sau đó anh nắm tay tôi, đi xuyên qua hàng chục ánh mắt dò xét của mọi người, đi thẳng về phía hậu viện.
“Anh đã sắp xếp cho em một viện riêng, rất yên tĩnh, lại gần bếp.” Anh thì thầm, “Muốn ăn gì em cứ gọi người là có ngay.”
Viện mà Hứa Quân Niên sắp xếp cho tôi còn tốt hơn tôi tưởng tượng.
Trong vườn nhỏ trồng đầy hoa, còn có cả một nhà kính trồng cây.
Độ cứng của giường trong phòng ngủ y hệt cái giường tôi từng ngủ, vỏ chăn cũng là màu tôi thích.
Đồ dưỡng da trong nhà tắm đều là thương hiệu tôi thường dùng.
Đến cả dép lê cũng là kiểu tôi hay đi.
Tôi ngồi trên mép giường, tự nhiên thấy hơi cảm động.
“Anh chuẩn bị những thứ này từ bao giờ vậy?”
Hứa Quân Niên ngồi xổm xuống, thay dép lê cho tôi.
“Bắt đầu từ lúc ly hôn.”
“Từ lúc đó anh đã định đón em về sao?”
Anh ngước lên nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.
“Chưa bao giờ có ý định buông tay.”
【A a a a a người đàn ông này!】
【Mị xin tuyên bố đây là nam chính si tình nhất năm】
Ngay trong tháng đầu tiên Hứa Quân Niên quay lại, Hứa gia đã trải qua một cuộc thanh lọc đẫm máu.
Bằng thủ đoạn sấm sét, anh đã lấy lại ba dự án cốt lõi của tập đoàn Hứa thị.