Anh biết rõ cô ta có vấn đề, nhưng vẫn thích cái cảm giác được người ta tâng bốc, ve vuốt.

Anh thà tin lời một kẻ ngoài đường, còn hơn tin người vợ cùng anh sống ba năm.”

“Bây giờ, màn kịch kết thúc rồi.” Tôi lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn, đặt lên bàn.

“Ký đi. Chúng ta chấm dứt. Con thuộc về tôi. Anh ra đi tay trắng.”

10

Chu Diên nhìn bản ly hôn, như nhìn án tử. Con ngươi co rút lại.

“Không! Tiểu Vân, anh không ly hôn đâu!” Anh ta nhào đến ôm chân tôi, vừa khóc vừa cầu xin:

“Anh biết sai rồi! Xin em cho anh một cơ hội nữa, vì con của chúng ta!

Anh sẽ đuổi Tiểu Nhu đi, sẽ không bao giờ gặp lại cô ta!

Anh xin em, đừng rời bỏ anh!”

Anh ta khóc như trẻ con, nước mắt nước mũi tèm lem, thảm hại không tả.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng. Nhưng bây giờ, trái tim tôi đã cứng lại bởi quá nhiều tổn thương.

Tôi đứng yên, lạnh lùng lên tiếng:

“Chu Diên, anh biết điều khiến tôi ghê tởm nhất là gì không?

Không phải chuyện anh và Trần Nhu mập mờ, mà là anh mãi mãi không tỉnh ngộ.

Đến bây giờ, anh vẫn tìm cách bao biện.

Anh không yêu tôi, anh chỉ sợ.

Sợ mất con, sợ mất ba tòa nhà mang tên tôi, sợ mất trắng.”

Lời tôi như dao găm, đâm đúng chỗ nhơ bẩn nhất trong tim anh ta.

Anh ta sững người, mặt đầy nhục nhã.

“Cơ hội, tôi đã cho anh không ít lần.” Tôi rút chân về, giọng dứt khoát, “Chính anh không biết trân trọng.”

Tôi quay sang nói với Thẩm Thư Ngôn:

“Nếu anh ta không ký, cứ theo thủ tục pháp luật.”

“Được.” Anh gật đầu, lạnh lùng nói với Chu Diên:

“Nếu anh từ chối ký, chúng tôi sẽ đệ đơn ra tòa vào ngày mai.

Anh ngoại tình, có ý định tẩu tán tài sản, gây tổn thương tinh thần cho chị Mi Vân – tất cả đã có bằng chứng rõ ràng.

Lúc đó, anh không chỉ tay trắng, mà còn có thể bị kiện tội phỉ báng và vu khống.

Khuyên anh nên biết điều.”

Lời Thẩm Thư Ngôn chính là nhát chém cuối cùng.

Chu Diên ngồi bệt xuống đất, mặt như tro tàn.

Cuối cùng, anh ta run rẩy cầm bút, ký tên vào giấy ly hôn.

Khoảnh khắc anh ta đặt bút xuống, tôi nghe thấy tiếng xiềng xích trong lòng mình vỡ vụn.

Toàn thân nhẹ nhõm chưa từng có.

Cuộc chiến kéo dài suốt bao tháng, cuối cùng tôi đã toàn thắng.

Chu Diên tay trắng rời khỏi căn nhà mà anh ta từng đưa sói về nuôi.

Trần Nhu, sau khi trò “sảy thai” bị bóc trần, trở thành trò cười trong cả hội bạn.

Nghe nói cô ta đã rời khỏi thành phố, không còn xuất hiện nữa.

Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng trở lại bình yên.

Mẹ chồng tôi vui hơn cả tôi. Bà tự tay trang trí phòng em bé như lâu đài cổ tích, ngày ngày nghiên cứu món ăn bổ dưỡng, chăm tôi trắng trẻo mập mạp.

Kỷ Nhiên, Thẩm Thư Ngôn và Lục Tiêu vẫn bám trụ trong nhà tôi, gọi là “bảo vệ tài sản quốc dân”.

Kỷ Nhiên suốt ngày kể chuyện hậu trường đoàn phim, làm tôi cười không ngớt.

Thẩm Thư Ngôn trở thành cố vấn tài chính, giúp tôi quản lý ba tòa nhà, tiền thuê tăng gấp đôi.

Lục Tiêu làm vệ sĩ kiêm huấn luyện viên, mỗi ngày giám sát tôi vận động đúng cách, giúp cơ thể khỏe mạnh.

Những buổi chiều nắng đẹp, chúng tôi cùng nhau ngồi phơi nắng trên ban công.

Tôi nằm trên ghế xích đu, cảm nhận sự sống đang lớn dần trong bụng,

nhìn ba người bọn họ đùa giỡn, còn mẹ chồng mỉm cười hiền hậu bên cạnh.

Ánh nắng phủ xuống, ấm áp và dễ chịu.

Tôi xoa bụng tròn, cảm nhận hy vọng đang lớn dần từng ngày.

Giờ tôi đã hiểu:

Chỗ dựa của phụ nữ, chưa bao giờ là tình yêu đàn ông, mà là sự mạnh mẽ của bản thân, sự đồng hành của bạn bè và sự chở che của gia đình.

Chỉ khi rời xa người sai, mình mới có thể gặp được thế giới đúng.

— Toàn văn hoàn —