Vì vậy, người giàu nhất cả nước mỗi ngày đều ngồi Rolls-Royce tới dạy tôi xem sổ sách của tiệm sửa xe.
Để không bị người khác nhận ra, ông kiên quyết mặc bộ quần áo lao động cũ.
Có lần tài xế đỗ xe quá gần, bị tôi mắng một trận.
“Có thể đỗ xa một chút không?”
“Ảnh hưởng hình tượng người nghèo của chúng ta.”
Bố Trình gật đầu.
“Có lý.”
Ngày hôm sau, ông đạp một chiếc xe đạp cũ tới.
Chuông xe vừa kêu, cả con phố đều nhìn ông.
Nửa năm sau, tòa án đưa ra quyết định xử lý những người liên quan đến xét nghiệm giả và video quay lén.
Cố Minh Châu vì chủ động phối hợp, hoàn trả những gì đã nhận nên không phải ngồi tù, nhưng thân phận người thừa kế nhà họ Cố và hôn ước với nhà họ Chu đều mất.
Nhà họ Trình không đuổi cùng giết tận.
Họ để lại cho cô ấy một con đường.
Tiệm sửa xe vẫn luôn thiếu một nhân viên thu ngân.
Cô ấy từng tới một lần.
Đứng ở cửa nhìn mười phút, cuối cùng vẫn quay người bỏ đi.
Tôi không đuổi theo.
Có người muốn có bố mẹ.
Có người muốn có chỉ là tiền trong túi bố mẹ.
Một năm sau, nhà họ Trình tổ chức tiệc công khai.
Phóng viên hỏi tôi:
“Cô Lâm, cô và vợ chồng Tổng giám đốc Trình không có quan hệ huyết thống, tại sao vẫn tham dự với thân phận con gái?”
Tôi còn chưa trả lời, mẹ Trình đã đặt hai quả trứng ốp la vào bát tôi.
“Con gái ruột dựa vào xét nghiệm.”
“Con gái của chúng tôi dựa vào sức ăn.”
Bố Trình ở bên cạnh bổ sung:
“Còn cả rửa bát.”
Cả bàn đều bật cười.
Tôi gắp một quả trứng lên.
“Vậy hôm nay ai rửa?”
Hai vợ chồng đồng thời nhìn về phía tôi.
Tôi lập tức đặt đũa xuống.
“Con không cần khối tài sản hàng tỷ nữa.”
“Ai thích rửa bát thì tự đi mà rửa.”
Mẹ Trình cười rồi đánh tôi một cái.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, chúng tôi cùng trở về tiệm sửa xe.
Tấm biển bong sơn kia vẫn không thay.
Mái nhà dột mưa đã được sửa xong.
Chiếc cốc vịt vàng của tôi vẫn đặt bên cửa sổ.
Trên bàn có một tờ giấy mới.
【Hai quả trứng ốp la.】
【Rửa bát trừ tiền cơm.】
Bên dưới có thêm một dòng chữ của bố Trình.
【Có hiệu lực cả đời.】
【HẾT】