“Cô Nam, tuy con bé sinh non nhưng rất khỏe. Chỉ được nhìn một lát rồi phải đưa lại vào lồng ấp…”
Ba tôi vội hỏi:
“Thẩm Thanh, trẻ sinh non chẳng phải cần được ở trong lồng ấp suốt sao?”
Thẩm Thanh cũng sững người:
“Không phải là… mấy người bảo tôi bế đến cho xem một chút à?”
Chưa kịp ai phản ứng gì, Tô Hiểu Hiểu đã nhào đến giật lấy đứa bé:
“Là tôi bảo đấy, thì sao?!”
“Nhìn con hoang này đi, có chỗ nào giống chồng tôi đâu?!”
Tôi hoảng hốt, gắng gượng xuống giường:
“Tô Hiểu Hiểu! Cô định làm gì?! Mau thả con gái tôi ra!”
Cô ta nghe vậy càng siết chặt lấy con bé, cười lạnh:
“Dù cô có là vợ Tần An thì sao chứ? Con của cô vẫn là con hoang thôi!”
“Tần An không có ở đó, ai là người giúp cô thụ thai hả?”
“Chỉ cần cô bị đuổi đi, thì Tần An vẫn là chồng tôi! Bệnh viện Nam Thành vẫn là của tôi!”
Con gái tôi sợ hãi khóc òa, nhưng không ai dám nhào vào khống chế cô ta.
Tôi hít một hơi thật sâu, chỉ vào tờ đơn ly hôn dưới đất, nhìn Tần An và nói:
“Nếu anh còn chút lương tâm thì mau ký đơn ly hôn!”
“Nếu con gái tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không tha cho anh!”
Tần An mặt mũi tái mét, cố bước đến gần Tô Hiểu Hiểu:
“Hiểu Hiểu, đừng làm hại con anh, em…”
“Chồng ơi!” Tô Hiểu Hiểu gào lên như kẻ mất trí, “Đến nước này mà anh còn tin đó là con anh à?!”
“Nếu anh không tỉnh lại, để em giúp anh tỉnh!”
Dứt lời, cô ta móc từ túi áo y tá ra một cây kim, định chích vào tay con tôi:
“Con nhỏ vô dụng này chắc chắn không phải của anh!”
“Chờ đến khi anh nhìn rõ sự thật, anh sẽ biết ai mới là người thật sự yêu anh!”
“Ký đi!”
Kim tiêm sắp chạm vào tay đứa bé, Tần An hoảng loạn hét lớn:
“Tôi ký! Cô đừng làm hại con gái tôi!”
Nói xong, anh ta vội vàng nhặt tờ đơn ly hôn lên, ký tên mình thật nhanh.
Anh nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu Hiểu:
“Tôi đã ký, trả con gái lại cho tôi!”
Nhưng Tô Hiểu Hiểu chỉ bật cười:
“Chồng à, nhìn ánh mắt anh là biết, anh vẫn còn yêu con đàn bà hạ tiện đó đúng không?”
“Cho dù hôm nay anh có giành lại được con, sau này anh vẫn sẽ nghĩ đến mẹ con cô ta.”
“Chi bằng để anh nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta luôn hôm nay!”
Dứt lời, cô ta lại giơ tay định đâm kim vào đứa trẻ.
Tần An hoảng hốt, lập tức chộp lấy chiếc ghế bên cạnh, ném thẳng vào chân cô ta.
Tô Hiểu Hiểu không kịp né, ngã nhào về phía trước.
Ba tôi phản ứng nhanh, lập tức đón lấy đứa trẻ, rồi ôm trao lại vào tay tôi.
Tôi ôm con vào lòng, nghẹn ngào dỗ dành:
“Không sao rồi, không sao đâu, có mẹ ở đây…”
Tô Hiểu Hiểu nằm úp mặt dưới đất, kim tiêm lại vô tình đâm vào cổ tay Tần An.
Cô ta nhìn thấy thì bối rối bật khóc:
“Chồng ơi, em không cố ý đâu! Anh có đau không?!”
Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh bật mở.
Anh Lý bước vào cùng hai cảnh sát và nhân viên bảo hiểm.
Vừa nhìn thấy Tô Hiểu Hiểu, anh lập tức chỉ tay:
“Là cô ta!”
“Cô ta nói người phụ nữ tôi đụng là mang thai giả, còn cấm tôi đưa cô ấy đi viện!”
“Sao cơ?!” Tần An quay phắt sang nhìn Tô Hiểu Hiểu, kinh hoàng: “Cô bị điên à?! Sao lại có thể nói như thế?!”
Tô Hiểu Hiểu lúng túng, ấp úng:
“Cô ấy… cô ấy mập quá, tôi nhìn không rõ thì sao chứ?!”
“Với lại sau đó chẳng phải vẫn đưa đi viện rồi sao?!”
Anh Lý cười khẩy, quay sang cảnh sát nói:
“Các anh cảnh sát, tôi thật sự đã thấy bụng cô ấy có thai động.”
“Vợ tôi cũng đang mang thai nên tôi không thể nhìn nhầm được.”
“Vì vậy tôi mới báo cảnh sát để họ cử mô tô dẫn đường.”
“Lần này tôi mời mọi người đến đây, chỉ muốn xem vụ việc này sẽ được xử lý ra sao.”
Anh ấy liếc nhìn Tô Hiểu Hiểu, rồi nói tiếp:
“Tai nạn là lỗi của tôi, bảo hiểm chắc chắn sẽ chi trả.”
“Nếu vì trì hoãn mà gây hại cho bệnh nhân, y tá này cũng phải chịu trách nhiệm!”
Tô Hiểu Hiểu không ngờ anh Lý lại xuất hiện, cô ta vội vàng quay sang mấy y tá khác:
“Chúng tôi chỉ là phán đoán sai thôi! Nhưng cuối cùng cũng đưa cô ta đến bệnh viện mà!”
“Xét cho cùng thì chúng tôi không sai!”
“Ngược lại là tên đàn ông này!” Cô ta chỉ thẳng vào anh Lý, giọng the thé, “Chính anh ta đã cản trở chúng tôi kiểm tra tại hiện trường!”
Anh Lý bình tĩnh lấy điện thoại ra, mở đoạn video lén quay lúc đó: