Nói tới đây, Tiểu Hải rơi những giọt nước mắt hối hận.
“Đêm khuya, tôi tưởng không có ai nên lúc đi qua vạch sang đường đã không giảm tốc.”
“Ai ngờ cô gái ấy lại đột nhiên lao ra.”
Không nén được tức giận, tôi đá mạnh cậu ta một cái.
“Mẹ kiếp, cậu suýt hại chết ba người, có biết không?”
“Đi mà nói với cảnh sát!”
Sau khi đưa Tiểu Hải tới đồn cảnh sát, tôi phối hợp lấy lời khai. Khi bước ra ngoài, trời đã tối.
Nhưng lúc này, tâm trạng tôi lại nhẹ nhõm hơn cả khi có ánh nắng chiếu lên người.
Sự việc đã được giải quyết. Tôi tin rằng oán khí của nữ quỷ kia cũng nên tiêu tan rồi.
Tôi lái xe tới chỗ chú Kim, kể lại mọi chuyện cho ông.
Chú Kim hài lòng gật đầu.
“Làm tốt lắm.”
“Tuy anh họ cậu nảy sinh tà niệm khi thu mua vàng, nhưng cậu đã giúp cô ấy tìm ra hung thủ thật sự.”
“Công tội bù trừ.”
“Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, có lẽ sẽ không sao nữa.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Suốt cả ngày hôm nay, tôi chạy ngược chạy xuôi với cường độ cao, hoàn toàn dựa vào một hơi để chống đỡ.
Bây giờ trút được hơi ấy, tôi chỉ muốn ngồi phịch xuống đất.
Chú Kim đỡ cánh tay tôi.
“Đi, để cóc vàng kiểm tra xem.”
Đến trước mặt cóc vàng, tôi thoải mái đưa tay áp lên người nó.
Giây tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
Bởi vì một luồng khí đen từ nơi tay tôi tiếp xúc với cóc vàng điên cuồng lan rộng, trong chớp mắt nhuộm cả con cóc thành màu đen.
16
Tôi và chú Kim nhìn nhau, đều thấy được nỗi sợ hãi trong mắt đối phương.
Tôi run giọng lên tiếng.
“Có khi nào cháu đã tìm nhầm hung thủ thật sự không?”
Ông nhíu chặt mày, không ngừng gãi tóc.
“Có lẽ không phải.”
“Oán khí đã giảm đi rất nhiều, chứng tỏ chuyện cậu làm có tác dụng.”
“Chẳng lẽ nữ quỷ này vẫn còn tâm nguyện chưa thể buông bỏ?”
Tôi không nói gì, đi tới cửa rồi ngồi phịch xuống.
Màn đêm đen như mực, lúc này đã là mười giờ tối.
Đừng nói hiện tại tôi không biết nữ quỷ còn chuyện gì chưa thể buông bỏ, cho dù bây giờ biết được thì tôi cũng không còn thời gian hoàn thành.
Chú Kim đi tới ngồi bên cạnh, đưa cho tôi một điếu thuốc.
Sau khi châm lửa, tôi rít mạnh một hơi, giống như muốn vĩnh viễn ghi nhớ mùi vị của thuốc lá.
Bởi vì tôi biết, đây rất có thể là điếu thuốc cuối cùng trong đời mình.
Hút hết điếu thuốc chỉ trong vài hơi, tôi dùng sức dí đầu lọc xuống đất.
Tôi đứng dậy, trịnh trọng cúi người trước chú Kim.
Để giúp tôi, ông đã cố gắng hết sức.
Tai họa không nên liên lụy tới người khác, quy tắc này tôi hiểu.
Rời khỏi căn nhà, tôi lái xe về nhà.
Cho dù phải chết, tôi cũng muốn chết ở một nơi quen thuộc.
Trên đường, tôi mua một túi thức ăn cho mèo đắt nhất cùng mấy hộp thịt.
Nếu đã sắp chết, tôi muốn cho con mèo ấy ăn một bữa ngon.
Sau khi vào khu chung cư và đỗ xe, tôi đi tới dưới gốc cây.
Sau khi tặc lưỡi gọi mấy tiếng, con mèo tam thể kêu meo meo rồi nhảy tới bên chân tôi, cọ vào người tôi.
Tôi xoa đầu nó, nó phát ra tiếng gừ gừ thoải mái.
Tôi mở túi thức ăn và hộp thịt, con mèo tam thể lập tức ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, nó lại tiến tới đòi tôi vuốt ve.
Tôi dùng sức đẩy nó ra, lớn tiếng xua đuổi.
Sau vài lần như vậy, nó khó hiểu nhìn tôi rồi nhảy vào trong bóng tối.
Tạm biệt nhé, mèo con.
Tôi nhìn điện thoại, lúc này đã là mười một giờ rưỡi tối.
Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ.
Rất nhanh, giọng mẹ tôi truyền tới.
“Tiểu Long à, sao muộn thế này còn gọi cho mẹ?”
Tôi nghiến chặt môi, cố gắng khiến giọng mình không run rẩy.
“Mẹ, chẳng phải con nhớ mẹ sao?”
“Gần đây sức khỏe mẹ thế nào? Có uống thuốc đúng giờ không?”
Giọng mẹ tôi có sức sống hơn trước rất nhiều.
“Thuốc đúng là có tác dụng, mẹ cảm thấy mình khỏe hơn nhiều.”
“Chỉ là loại thuốc này đắt quá. Con ở bên ngoài cũng cần chi tiêu, còn phải mua thuốc cho mẹ.”
“Hay là sau này mẹ không uống nữa?”
Tôi vội vàng khuyên bà.
“Mẹ, bây giờ con theo anh họ kiếm được rất nhiều tiền, tiền thuốc của mẹ đối với con không đáng là bao.”
“Nhớ uống thuốc đúng giờ, nghỉ ngơi sớm.”
“Con ở bên ngoài mọi chuyện đều thuận lợi, mẹ đừng lo.”
Giọng mẹ tôi rất vui vẻ.
“Được, con trai mẹ có tiền đồ rồi.”
“Sau này nhớ báo đáp anh họ con. Người ta dẫn con theo kiếm tiền, đó đều là tình nghĩa.”
“Nhất định phải nhớ, làm người phải có tình có nghĩa. Những kẻ vô tình vô nghĩa không thể kết giao sâu.”
Sau khi cúp máy, tôi không còn kiểm soát được nữa, nước mắt tuôn trào.
Tôi không dám nghĩ nếu mẹ biết tôi chết thì bà sẽ đau lòng đến mức nào.
Điện thoại rung lên, chuông báo thức vang lên, đã tới nửa đêm.
Gần như ngay lập tức, tôi cảm thấy không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.
Bóng tối xung quanh giống như có trọng lượng, đè ép khiến tôi không thể thở nổi.
Sau gáy ngứa ngáy, giống như có vô số ngọn tóc đang quét qua.
Giây tiếp theo, một đôi tay trắng bệch, lạnh buốt vươn ra từ phía sau, siết chặt lấy cổ tôi.
17
Đầu óc tôi muốn phản kháng, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể hoàn toàn không chịu sự điều khiển.
Đôi tay trắng bệch, mảnh khảnh ấy giống như hai thanh thép, từ từ siết lại, càng lúc càng dùng sức.