“Bà nội, đây là thật sao? Sao bà không nói với cháu?!”

Bà thở dài một hơi:

“Là do Nhược Nhược không cho bà nói, con bé bảo cháu bận rộn công việc, không cần thiết để cháu phải buồn phiền theo.”

“Nếu cháu sớm đón nó lên thành phố, thì mẹ con nó liệu có phải chịu khổ thế này không?”

“Năm xưa, cháu rất thương Nhược Nhược, tại sao lại đối xử với nó như thế? Dù có kiên cường đến đâu, người làm vợ cũng không chịu nổi sự lạnh nhạt kéo dài triền miên của chồng, con bé cũng biết đau lòng chứ!”

“Bà nội, cháu…”

Đôi mắt Lục Thừa Quân đỏ hoe, anh không nói nổi một câu nào để biện minh cho mình.

Anh nhìn chiếc bánh kem vẫn còn nguyên vẹn trên bàn, và căn phòng trống rỗng.

Ngay cả một lời nhắn, một lá thư, Thẩm Minh Nguyệt cũng không để lại cho anh!

Anh nhất định phải tìm được cô, để bù đắp lỗi lầm mình đã gây ra!

Lục Thừa Quân xin nghỉ phép dài hạn với quân đội, anh phải đi tìm Thẩm Minh Nguyệt, dù có phải chạy khắp tất cả các trường đại học trên đất nước này, cũng phải tìm cho bằng được.

Bà nội muốn quay lại quê sống, vì thấy ở đó thoải mái hơn.

Việc của Lâm Diệu bị điều tra triệt để, không chỉ mất việc mà còn bị kết án ba năm tù giam, còn liên lụy khiến Lâm Kiều Kiều cũng bị đình chỉ công tác.

Khi đưa bà nội về quê, anh tình cờ gặp Lâm Kiều Kiều, lúc này cô ta đã chẳng còn chút dáng vẻ xinh đẹp kiêu ngạo như ở thành phố.

“Thừa Quân, tôi thành ra thế này cũng là tự chuốc lấy. Nếu anh tìm được Minh Nguyệt, xin hãy thay tôi nói lời xin lỗi, tôi quá không biết giữ giới hạn, đã làm tổn thương cô ấy, thật sự xin lỗi!”

Lâm Kiều Kiều vừa nói vừa lau nước mắt, anh cũng không nỡ nặng lời.

“Kiều Kiều, tôi vẫn sẽ gửi tem phiếu thực phẩm về. Chỉ cần ngày thường cô giúp chăm sóc bà nội, học phí và sinh hoạt của Tiểu An tôi vẫn sẽ lo.”

“Thừa Quân, tôi biết anh là người tốt. Vậy chúng ta…”

Anh tránh khỏi sự tiếp cận của Lâm Kiều Kiều, sau đó quay lưng rời đi.

Một tháng sau, Lục Thừa Quân tìm khắp thành phố mà vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Minh Nguyệt.

Anh nhận được điện báo từ trưởng thôn, nói bà nội bị bệnh, đành vội vàng quay lại quê.

Vừa đến trước sân nhà, anh nghe thấy tiếng mắng chửi chói tai vọng ra.

“Con mụ già chết tiệt! Bà còn dám đi méc trưởng thôn? Nói tôi đối xử tệ với bà? Bà còn nhớ đến con Thẩm Minh Nguyệt hả! Người ta chẳng thèm bà nữa rồi! Còn dám lải nhải thêm câu nào, tôi nhốt bà vào chuồng lợn cho xem!”

Bước chân Lục Thừa Quân khựng lại, máu nóng sôi lên, anh đang định xông vào thì bị hàng xóm ngăn lại.

“Thừa Quân à! Sao giờ cháu mới về, bà nội cháu vốn khoẻ mạnh, bị con Lâm Kiều Kiều làm cho ra nông nỗi này, ăn chẳng đủ no, ngủ chẳng yên, thật là nghiệp chướng mà!”

“Tại sao?!”

“Đồ bổ và tem phiếu cháu gửi về đều bị nó chiếm hết, bà cháu làm ầm lên thì bị nhà họ Lâm đánh cho một trận, giờ nằm liệt giường rồi! Minh Nguyệt mới là đứa con gái ngoan hiền hiếu thảo, sao lại bỏ đi chứ…”

Lục Thừa Quân không chịu nổi nữa, đá tung cánh cửa gỗ sân nhỏ, cửa rung lên hai cái rồi rầm một tiếng đổ sập xuống đất.

“Lâm Kiều Kiều!”

Tiếng gầm giận dữ khiến Lâm Kiều Kiều toàn thân cứng đờ, cô ta quay đầu lại, mặt mày tái mét.

“Thừa Quân, sao anh về rồi… Em vừa rồi chỉ đùa với bà thôi, anh đừng hiểu lầm!”

Anh giáng mạnh tay hất toàn bộ thức ăn thừa trên bàn xuống đất, bà nội ho dữ dội, nước mắt rơi lã chã.

“Tôi đã đưa cho cô bao nhiêu tem phiếu, mà cô lại cho bà tôi ăn thứ này à?! Còn dám bảo là hiểu lầm?!”

“Không phải mà!”

Đôi mắt sắc bén của anh ánh lên vẻ lạnh lẽo:

“Tôi vì nghĩ đến công lao cứu mạng của Quốc Cường mà đối xử tốt với cô, thế mà cô dám làm ra loại chuyện chẳng bằng cầm thú này!”

“Là tại bà suốt ngày nhắc đến Thẩm Minh Nguyệt nên em mới nặng lời, em sẽ không vậy nữa, anh đừng…”

Anh vớ lấy cái ghế gỗ, ném mạnh xuống bên chân cô ta:

“Cút! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, biến khỏi cái làng này ngay! Bằng không thì chuẩn bị vào trại tạm giam mà gặp lại em trai cô đi!”

Lục Thừa Quân xin lỗi bà nội, không ngờ vì lòng mềm yếu của mình, lại làm tổn thương hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh.

Anh nhìn quanh sân nhỏ, mới phát hiện trước khi đi, Thẩm Minh Nguyệt đã mua cho bà một ngăn tủ đầy thuốc hạ huyết áp, được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Còn kho củi sau nhà, chất đầy đến kín cả một phòng.

13

Còn có cả cải thảo, ớt, khoai tây dự trữ cho mùa đông, thịt xông khói treo trên xà nhà… và gạo bột đủ ăn cho cả một mùa đông.

Khoảnh khắc ấy, tim Lục Thừa Quân nghẹn lại, đau nhói không chịu nổi.

“Bà ơi, bà yên tâm, cháu nhất định sẽ đưa Minh Nguyệt trở về!”

Hôm sau, Lục Thừa Quân nhận được điện báo, nói là đã tìm được tung tích của Thẩm Minh Nguyệt.

Anh nhờ người chăm sóc bà nội chu đáo rồi lập tức lên đường không ngơi nghỉ.

Nhưng khi đến nơi, mới phát hiện chỉ là trùng tên trùng họ, nỗi thất vọng như một cú đánh ngàn cân khiến anh rã rời.

Trong ba năm ấy, những tin tức kiểu này cứ như làn khói mù, lần lượt hành hạ tinh thần anh đến tê dại.

Ba năm sau, một ngày nọ, phó quan phấn khởi mang đến một tấm ảnh chụp ở học viện.

Là Thẩm Minh Nguyệt.

Lục Thừa Quân lập tức chuẩn bị xuất phát: “Cô ấy ở đâu?”

“Đoàn trưởng, cô Thẩm hiện đang theo học ở Đại học Tây Bắc.”

Minh Nguyệt, anh đến đây. Lần này, anh tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ em nữa.

Gió cát miền Tây Bắc thổi rát mặt như dao cứa, nhưng với Thẩm Minh Nguyệt, đó lại là hương vị của tự do.

Năm cô đỗ vào Đại học Y Tây Bắc, cô đã hai mươi lăm tuổi.

Khi bạn bè cùng lứa đang hẹn hò, đi công viên, cô lại vùi mình trong phòng giải phẫu nồng nặc mùi formalin.

Khi còn bé, cô thích nhất là áp mặt vào bậu cửa sổ của trạm y tế làng, nhìn lão trung y biến mấy cọng thảo dược khô héo thành bát thuốc cứu người.

Sau này mẹ mất vì bệnh, cô thầm thề sẽ trở thành một bác sĩ cứu người.

Nhưng vì phải lo cho Lục Thừa Quân học đại học, cô buộc phải từ bỏ giấc mơ ấy.

Khi đó, cô chỉ là cái bóng phía sau Lục Thừa Quân.

Là người phụ nữ chỉ biết giặt đồ nấu cơm, thậm chí vì một câu “anh cần một người vợ biết chăm lo gia đình” mà từ bỏ cả cơ hội thi đại học.

Còn bây giờ, cô là sinh viên y khoa của Đại học Tây Bắc.