QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/nguoi-nuoi-ca-nha-lai-bi-doi-ly-hon/chuong-1

“Tiểu Tĩnh, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi!”

Anh ta ôm chân Hà Tĩnh, khóc lóc thảm thiết.

“Em cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Chúng ta đừng ly hôn nữa, được không?”

“Anh lập tức đuổi người phụ nữ kia đi! Sau này anh sẽ nghe em tất cả!”

Nhưng.

Sự hối hận đến muộn còn rẻ mạt hơn cỏ dại.

Hà Tĩnh rút chân mình lại, trên mặt không có một chút dao động.

Đau lòng nhất chính là khi trái tim đã chết.

Chị nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất với bộ dạng xấu xí kia, chỉ cảm thấy xa lạ vô cùng.

Tôi bước tới, đỡ chị dâu đứng dậy.

“Chị dâu, chúng ta đi.”

Tôi không nhìn Chu Cường đang quỳ dưới đất, cũng không nhìn người mẹ đang thất thần và người phụ nữ tên Bạch Tuyết kia.

Tôi đưa chị dâu rời khỏi căn nhà từng chứa đựng toàn bộ hi vọng của chị, nhưng cũng mang đến cho chị tất cả thất vọng.

Cánh cửa đóng lại phía sau.

Cũng chặn lại mọi tiếng khóc lóc và chửi rủa bên trong.

Ánh nắng bên ngoài vừa vặn.

Tôi nhìn chị dâu bên cạnh, dù trên mặt vẫn còn vết nước mắt nhưng ánh mắt đã vô cùng kiên định, khẽ nói.

“Chị dâu, đừng sợ.”

“Sau này em nuôi chị.”

“Chúng ta sẽ lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về chị.”

07

Khoảnh khắc tôi đưa chị dâu bước ra khỏi cổng khu chung cư, ánh nắng buổi chiều vừa vặn rơi xuống người chị, phủ lên cả thân hình chị một viền vàng ấm áp.

Chị theo bản năng giơ tay che ánh nắng hơi chói, khẽ nheo mắt lại.

Động tác ấy khiến chị trông vừa mong manh, lại vừa có chút bối rối như người vừa được tái sinh.

Tôi không đưa chị đến nhà bất kỳ người thân hay bạn bè nào.

Tôi không muốn chị phải đối mặt với sự thương hại hay những câu hỏi thăm thừa thãi.

Tôi trực tiếp dùng điện thoại đặt phòng tổng thống ở khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố.

Trên taxi, chị dâu luôn im lặng, chỉ quay đầu nhìn những con phố lùi nhanh ngoài cửa sổ.

Tôi biết trong lòng chị đang trải qua một cơn sóng thần dữ dội.

Đến khách sạn, nhân viên mở cửa xe ăn mặc chỉnh tề lễ phép bước đến mở cửa cho chúng tôi.

Sảnh lớn vàng son lộng lẫy, nền đá cẩm thạch sáng bóng như gương khiến chị dâu có chút lúng túng.

Chị vô thức nắm chặt cánh tay tôi, nhỏ giọng nói:

“A Vũ, chỗ này… đắt lắm, chúng ta tìm đại chỗ nào ở là được rồi.”

Tôi nắm ngược lại bàn tay lạnh của chị, cho chị một ánh nhìn trấn an.

“Chị dâu, từ hôm nay trở đi, chị phải quen với những thứ này.”

“Đây là những gì chị xứng đáng có.”

“Nửa đời trước chị chịu khổ thế nào, nửa đời sau em sẽ trả lại cho chị gấp đôi hạnh phúc.”

Khi làm thủ tục nhận phòng, quản lý lễ tân nhìn thấy thẻ đen vàng của tôi thì thái độ càng thêm cung kính.

Tôi bảo trợ lý lập tức mang đến vài bộ quần áo nữ mới nhất theo mùa phù hợp với chị dâu, tôi đều nhớ rõ số đo của chị.

Tôi còn dặn bếp trưởng của khách sạn chuẩn bị một bữa tối thanh đạm nhưng đầy đủ dinh dưỡng, đưa thẳng lên phòng.

Sau khi bước vào phòng tổng thống rộng đến mức hơi quá đáng, chị dâu giống như một đứa trẻ, vừa tò mò vừa ngại ngùng trước mọi thứ.

Chị không dám ngồi lên chiếc sofa da thật trông đã thấy rất đắt tiền.

Cũng không dám bước lên tấm thảm lông mềm đến mức như có thể lún xuống.

Tôi kéo chị đến ngồi trước cửa kính sát đất khổng lồ có thể nhìn toàn bộ cảnh đêm của thành phố.

“Chị dâu, nhìn ra ngoài đi.”

Chị nhìn theo hướng tôi chỉ.

Ánh đèn vạn nhà của thành phố trải dài dưới chân chúng tôi như một dải ngân hà rực rỡ.

“Trước đây chị luôn nhìn bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ trong bếp.”

“Sau này em sẽ để chị đứng ở nơi cao nhất, nhìn phong cảnh đẹp nhất của thế giới này.”

Bữa tối được mang đến.

Những món ăn tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, nhưng lại không khiến chị dâu có nhiều khẩu vị.

Chị chỉ lặng lẽ uống canh.

Đột nhiên chị đặt thìa xuống, ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt bất ngờ rơi xuống.

“A Vũ, chị có phải rất vô dụng không?”

Giọng chị đầy nghi ngờ chính mình.

“Chị chẳng biết gì cả, học cũng không nhiều, cũng không biết ăn mặc, lại càng không hiểu chuyện làm ăn.”

“Chu Cường nói đúng, chị chỉ là đàn bà quê mùa, chị không xứng…”

“Chị dâu!”

Tôi cắt ngang lời chị, giọng nghiêm túc.

“Chị không vô dụng.”

“Chị chỉ đem toàn bộ tuổi trẻ và tài năng của mình hi sinh cho một gia đình không đáng, một người đàn ông không đáng.”

“Không phải chị không biết, chỉ là chưa từng có ai cho chị cơ hội học.”

“Chị quên rồi sao? Những món thêu của chị trước đây là đẹp nhất cả vùng.”

“Chị học gì cũng nhanh hơn người khác.”

“Chị chỉ là… bị lỡ mất mà thôi.”

Lời tôi giống như một chiếc chìa khóa mở cánh cửa cảm xúc của chị.

Chị không còn kìm nén nữa, ôm mặt bật khóc.

Đó là tất cả tủi thân, không cam lòng và cay đắng tích tụ suốt hơn mười năm.

Tôi không khuyên chị.

Tôi biết chị cần khóc ra hết mọi thứ.

Tôi chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đưa khăn giấy cho chị, rót nước nóng cho chị.

Đợi đến khi tiếng khóc dần lắng xuống, cảm xúc cũng từ từ bình ổn.

Tôi mới lên tiếng, giọng trầm ổn mà kiên định.

“Chị dâu, nghe em nói.”

“Từ bây giờ, cuộc đời của chị mới thật sự bắt đầu.”

“Chuyện ly hôn chị không cần lo. Em đã mời luật sư ly hôn giỏi nhất thành phố, sáng mai ông ấy sẽ đến gặp chúng ta.”

“Điều duy nhất chị cần làm là nghĩ xem tương lai chị muốn sống cuộc sống thế nào.”

“Chị muốn làm gì cũng được. Học vẽ, học nhảy, mở một tiệm hoa, hay đi du lịch vòng quanh thế giới.”

“Em đều ủng hộ.”

“Tiền bạc em lo.”

“Con đường em sẽ trải cho chị.”

Chị ngẩng đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi.

Trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện một tia hy vọng mong manh nhưng chân thật về tương lai.

08

Chín giờ sáng hôm sau, luật sư tôi hẹn đúng giờ đến phòng khách sạn.

Ông tên Trương Trì, là luật sư hôn nhân hàng đầu trong ngành, nổi tiếng vì xử lý những vụ khó và giải quyết nhanh gọn.

Lý do tôi tìm ông chính là vì điểm đó.

Đối phó với loại người như Chu Cường, tuyệt đối không được dây dưa.

Chị dâu thay bộ quần áo mới tôi nhờ trợ lý mua.

Một chiếc váy đơn giản thanh nhã khiến chị trông gọn gàng hơn nhiều.

Nhưng chị vẫn rất căng thẳng, hai tay nắm chặt vào nhau.

Tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay chị, ra hiệu cho chị thả lỏng.

Luật sư Trương Trì rất chuyên nghiệp, ông không nói bất kỳ lời an ủi thừa thãi nào mà trực tiếp vào vấn đề.

“Cô Hà, anh Chu, tình hình tôi đã nắm được cơ bản.”

Ông mở cặp công văn, lấy ra một xấp tài liệu.

“Trước hết, về bất động sản, quyền sở hữu rõ ràng, thuộc tài sản cá nhân trước hôn nhân của cô Hà, điểm này không có tranh chấp.”