Luật sư hỏi tôi có muốn tiếp tục quan tâm đến chuyện của họ không, tôi trả lời:

“Không cần.”

Trạng thái của con trai bất ổn trong một thời gian dài.

Mỗi tuần khi đến gặp tôi, ban đầu thằng bé luôn khóc, lúc thì nói mình sai rồi, lúc lại nổi giận vì tôi không cho chơi máy tính bảng.

Có một buổi tối, nó đẩy vở bài tập xuống đất.

“Trước đây mẹ đâu có nghiêm khắc như vậy!”

Tôi nhìn thằng bé.

“Trước đây mẹ sợ con không vui.”

“Bây giờ mẹ sợ con trưởng thành lệch lạc.”

Thằng bé sững sờ.

Tôi chỉ vào cuốn vở trên sàn.

“Nhặt lên.”

Thằng bé không nhúc nhích, tôi cũng không nhúc nhích.

Rất lâu sau, nó mới cúi xuống nhặt cuốn vở lên.

Hôm ấy, thằng bé làm bài tập đến rất muộn. Tôi hâm cho nó một ly sữa.

Nó ôm ly sữa, nhỏ giọng hỏi:

“Bây giờ mẹ không dỗ con nữa sao?”

Tôi ngồi đối diện thằng bé.

“Điều con cần bây giờ không phải được dỗ dành, mà là sửa đổi.”

Sau khi giáo viên tâm lý can thiệp, thằng bé dần dần có thể nói ra những suy nghĩ trong lòng.

Có một lần, nó cúi đầu nói:

“Cô Kiều chưa bao giờ mắng con.”

“Khi ở đó, bố sẽ cười.”

“Con cảm thấy nếu con thích cô ấy hơn, bố sẽ vui hơn.”

Tôi hỏi:

“Vậy con có từng nghĩ mẹ sẽ đau lòng không?”

Thằng bé im lặng rất lâu mới nói:

“Con tưởng mẹ sẽ không bỏ đi.”

Tôi nhìn nó.

“Bây giờ con biết rồi chứ?”

Thằng bé gật đầu, nước mắt rơi xuống vở bài tập.

Sau đó, Văn Thiệu Đình vẫn đến tìm tôi rất nhiều lần.

Anh mang đồ ăn tới, chờ dưới lầu, gửi cho tôi ảnh giấy khen của con trai.

Có một buổi tối, anh chặn tôi trước cửa thang máy, hạ giọng nói:

“Mấy năm đó áp lực của anh rất lớn.”

Tôi hỏi:

“Vậy thì sao?”

“Ở bên Ánh Tuyết khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm.”

Tôi ngước lên nhìn anh.

“Còn ở bên tôi khiến anh cảm thấy mệt mỏi, phải không?”

Anh lập tức hoảng hốt.

“Anh không có ý đó.”

Tôi nói:

“Không cần giải thích.”

Giọng anh thấp dần.

“Bây giờ anh mới biết những năm qua em chống đỡ gia đình này vất vả đến mức nào.”

Cửa thang máy mở ra.

Tôi bước vào, chỉ để lại một câu:

“Anh biết quá muộn rồi.”

Ngày phán quyết ly hôn được ban hành, tôi đến ngân hàng làm một chiếc thẻ nhận lương mới.

Tôi tìm được một công việc. Tiền lương không cao nhưng đủ để nuôi sống bản thân.

Sau giờ làm, tôi đi học lớp đào tạo, chuẩn bị thi chứng chỉ nghề nghiệp.

Cuối tuần, con trai sẽ đến căn hộ nhỏ của tôi theo đúng lịch.

Tôi dành cho thằng bé hai giờ làm bài tập, thời gian còn lại nó có thể đọc sách hoặc cùng tôi đi siêu thị.

Ban đầu, thằng bé rất không quen.

“Mẹ, mẹ không nấu một bữa thịnh soạn sao?”

Tôi đặt cà chua vào giỏ hàng.

“Không nấu.”

“Vậy chúng ta ăn gì?”

“Mì cà chua trứng.”

Thằng bé cúi đầu, nhỏ giọng nói:

“Trước đây mẹ sẽ làm sườn xào chua ngọt.”

Tôi nhìn nó.

“Trước đây mẹ có rất nhiều thời gian để xoay quanh con.”

Vài tháng sau, mỗi khi đến chỗ tôi, thằng bé đã không còn vừa vào cửa đã kêu đói.

Nó biết tự thay giày, cất cặp sách gọn gàng.

Khi tôi rửa bát, nó sẽ đứng bên cạnh hỏi:

“Mẹ, con lau bàn nhé?”

Tôi đưa khăn lau cho thằng bé.

“Được.”

Một ngày cuối tuần, ánh nắng chiếu vào phòng khách.

Trên bàn đặt một nồi mì cà chua trứng.

Con trai nằm sấp trên bàn viết văn, viết được một nửa thì đột nhiên dừng lại.

Tôi đang cắt táo, ngẩng đầu hỏi:

“Sao vậy?”

Thằng bé đẩy tờ giấy viết văn về phía trước.

Đề bài là “Mẹ của em”.

Ngón tay tôi khẽ khựng lại.

Thằng bé cúi đầu, siết chặt cây bút. Rất lâu sau, nó cuối cùng cũng viết xuống câu đầu tiên:

“Mẹ của em tên là Thư Lệnh Nghi.”

Tôi đứng bên cạnh nhìn dòng chữ ấy, rất lâu không nhúc nhích.

Gia đình trước kia đã không thể trở lại.

Nhưng ít nhất lần này, tôi lựa chọn tha thứ cho chính mình trong quá khứ.

Sống thật tốt mỗi ngày ở hiện tại.