Nghe thấy tiếng gọi của bố Hạ, Bùi Duật Lẫm giật mình hoàn hồn bước tới. Anh ngồi xổm xuống cạnh giường bệnh.
“Cháu đây, thưa bác.”
Hơi thở của bố Hạ giống như chiếc bễ rách, mỗi lời nói ra đều vô cùng khó nhọc.
“Duật Lẫm à, Giác Vãn đành giao lại cho cháu. Sau này nếu nó có làm gì không phải, hoặc nếu tình cảm của hai đứa mai một, bác cũng hy vọng hai đứa có thể chia tay trong êm đẹp.”
“Vợ chồng với nhau, hết yêu rồi cũng đừng coi nhau như kẻ thù. Bác đã thương nó cả đời, đến một ngón tay cũng không nỡ động vào. Nếu cháu không còn yêu nó nữa, hãy trả nó về cho bác.”
Hạ Giác Vãn lúc này đã khóc ướt đẫm nước mắt.
Chương 16
Bùi Duật Lẫm dùng bàn tay rộng lớn bao trọn lấy tay Hạ Giác Vãn, im lặng xoa dịu cô.
Sau đó, anh nhìn bố Hạ, trịnh trọng hứa hẹn từng lời:
“Bác yên tâm, cháu đã coi Giác Vãn là người vợ duy nhất của mình từ lâu rồi. Cháu sẽ yêu thương cô ấy, bảo vệ cô ấy, cho đến khi cháu không còn khả năng để yêu nữa mới thôi.”
Lời hứa là thứ mong manh nhất, nó chỉ chân thành và trịnh trọng vào cái khoảnh khắc bật ra khỏi miệng, nó mang một đặc tính vô cùng đáng buồn là sự nhất thời.
Hết yêu rồi, lời hứa cũng trở thành thứ chẳng đáng nhắc tới.
Hạ Giác Vãn ở kiếp trước vì gả cho Trình Kính Tây mà đã nếm đủ mọi đắng cay tủi nhục.
Bùi Duật Lẫm hiểu rất rõ đạo lý này, anh tiếp tục nói:
“Cháu biết tình yêu là thứ dễ dàng thay đổi, chẳng ai có thể dự báo được chuyện của mười năm, hai mươi năm sau.”
“Cháu đã chuyển toàn bộ tài sản dưới tên cháu sang tên của Giác Vãn rồi. Dù sau này chúng cháu chia tay, hay cháu nhắm mắt xuôi tay đi chăng nữa, ít nhất nửa đời sau của Giác Vãn vẫn có chỗ dựa.”
Những lời của Bùi Duật Lẫm khiến hai người trong căn phòng đều sững sờ.
Hạ Giác Vãn kinh ngạc nhìn anh: “Anh điên rồi sao? Chuyện từ khi nào, sao anh không bàn bạc với em?”
Đó là điều Bùi Duật Lẫm bắt tay vào chuẩn bị ngay từ khi biết mình được trọng sinh.
Anh không biết ông trời ưu ái mình được bao lâu, mình có thể ở lại thế giới này bao lâu. Anh chỉ muốn trong lúc mình còn ở cạnh Hạ Giác Vãn thì phải bảo vệ cô chu toàn.
Để nhỡ khi anh không còn ở bên, cũng có thể để lại đủ tiền bạc làm điểm tựa vững chắc cho nửa đời còn lại của cô.
“Bởi vì anh nghĩ đằng nào chúng ta cũng sẽ lấy nhau, tiền đứng tên ai mà chẳng vậy, nhưng đứng tên em thì anh thấy yên tâm hơn.”
Bố Hạ nhìn Bùi Duật Lẫm, bàn tay run rẩy cầm lấy tay hai người đặt lên nhau.
“Vậy thì bác yên tâm rồi, bác yên tâm rồi…”
Lời bố Hạ còn chưa dứt, cửa phòng bật mở đánh ‘rầm’.
Mẹ Hạ mắt đỏ hoe lao tới, nước mắt tuôn rơi không kìm được, bà gạt hai người vốn đang túc trực bên giường ra.
“Ông Hạ, tại sao ông lại chọn điều trị bảo tồn, tại sao không chịu phẫu thuật?! Có phải Giác Vãn không chịu chi tiền chữa bệnh cho ông không? Nó không có tiền, nhưng tôi còn cái nhà. Bán nhà đi nhất định sẽ đủ tiền phẫu thuật cho ông!”
Thấy mẹ Hạ tới, bố Hạ thở dài: “Bà bán nhà rồi thì sau này sống bằng gì?”
“Bệnh tình của tôi tự tôi hiểu. Tôi đi rồi, bà phải tự sống một mình, phải học cách chăm sóc bản thân, nhớ đừng làm phiền đến tụi nhỏ.”
“Bà phải sống thật tốt, tôi đi trước sắp xếp mái nhà cho chúng ta ở kiếp sau. Đừng buồn, có bà, có Giác Vãn, cuộc đời này của tôi đã mãn nguyện lắm rồi.”
Tiếng tít tít lạnh lẽo của máy móc và tiếng khóc gào xé ruột xé gan của mẹ Hạ đan xen vào nhau, các y bác sĩ cấp cứu ùa vào.
Nhưng thời gian từng phút từng giây trôi qua, thiết bị kết nối với cơ thể bố Hạ vẫn không có bất kỳ dấu hiệu sinh tồn nào.
Bác sĩ im lặng lắc đầu với người nhà.
Khoảnh khắc ấy, bầu trời của mẹ Hạ như sụp đổ, bà gục xuống khóc ngất bên thi thể bố Hạ.
Hạ Giác Vãn tuy đau buồn tột cùng, nhưng vẫn phải cố gồng mình chống đỡ vì không thể để tất cả mọi người trong nhà đều gục ngã.
Cô khóc không thành tiếng, hai bàn tay nắm chặt, thân hình mỏng manh run lên bần bật.
Bùi Duật Lẫm nhìn thấy sự gắng gượng của Hạ Giác Vãn, anh luồn tay vào nắm đấm đang siết chặt của cô: “Đừng sợ, anh vẫn luôn ở bên em. Muốn khóc thì cứ khóc đi, có anh đây.”
Cuối cùng, Hạ Giác Vãn luôn cắn răng chịu đựng một mình cũng gục vào lòng Bùi Duật Lẫm, khóc nức nở.
“Duật Lẫm, em không còn bố nữa rồi…”
Bùi Duật Lẫm không nói gì, chỉ ôm chặt cô vào lòng, bàn tay vỗ nhẹ lưng cô từng nhịp một. Đó là sự an ủi, là hành động chứng minh rằng anh sẽ luôn đồng hành cùng cô.
Chương 17
Tang lễ được Bùi Duật Lẫm hỗ trợ Hạ Giác Vãn cùng nhau lo liệu.
Nhìn Hạ Giác Vãn đi lại giữa nhà tang lễ, đài hóa thân để trao đổi, rồi ra nghĩa trang chọn vị trí, ôm đống giấy tờ thủ tục đưa tiễn bố mình đi nốt đoạn đường cuối, Bùi Duật Lẫm luôn tự hỏi:
Kiếp trước, việc cô tự mình lo liệu hậu sự cho chính mình, có phải vì cô đã từng đơn độc trải qua những chuyện này một lần rồi không?
Anh không có cách nào hỏi Hạ Giác Vãn, chỉ biết đồng hành bên cô mỗi khi cô cần.
Vào ngày tang lễ, mẹ Hạ – người vẫn luôn chối bỏ sự thật rằng chồng mình đã qua đời – hiếm khi xốc lại được tinh thần.