“Gâu gâu gâu —”

Bùi Duật Lẫm nằm trong vũng máu, nhìn Đản Hoàng sủa vang, lao tới cắn xé Trình Kính Tây.

Anh muốn ngăn cản, nhưng mí mắt ngày một nặng trĩu. Cuối cùng, giữa mùi máu tanh nồng nặc, anh nhắm nghiền hai mắt.

Khi mở mắt ra lần nữa, xung quanh là mùi thuốc sát trùng quen thuộc của bệnh viện.

“Anh tỉnh rồi à? Có thấy khó chịu ở đâu không? Đã bảo là làm việc đừng cố quá rồi cơ mà, sao lại để đến mức ngất xỉu phải nhập viện thế này?”

Hạ Giác Vãn vừa nói, vừa đưa tới một cốc nước ấm.

Không báo trước, một giọt nước mắt của Bùi Duật Lẫm rơi xuống, anh chồm dậy ôm chầm lấy Hạ Giác Vãn vào lòng.

Chương 12

“Á, đau quá!”

Hạ Giác Vãn nhíu mày vì vòng tay đang siết chặt của Bùi Duật Lẫm.

Cô giơ tay đấm nhẹ vào vai anh: “Buông ra nào, bác sĩ bảo anh thiếu ngủ trầm trọng, lo mà nghỉ ngơi đi, đừng có làm loạn nữa!”

Giọng điệu quen thuộc, trách móc nũng nịu ấy khiến Bùi Duật Lẫm ngây người.

Chẳng phải anh đã chết và đoàn tụ với Hạ Giác Vãn rồi sao?

Tại sao cô ấy lại biết đau?

Tại sao thái độ của Hạ Giác Vãn lại như chưa từng trải qua bốn năm hiểu lầm và chia ly, vẫn thân thiết y hệt như ngày trước?

Bùi Duật Lẫm ngây ngốc ngẩng đầu lên, ánh mắt đột nhiên va phải chiếc đồng hồ điện tử trong phòng bệnh.

Nhìn thấy ngày tháng trên đó, anh sững sờ nhận ra, mình đã quay về 4 năm trước!

Quay lại đúng một ngày trước khi họ cãi nhau rồi chia tay!

Hạ Giác Vãn nhìn thấy nước mắt của Bùi Duật Lẫm, cô cũng ngẩn ra.

“Anh sao thế? Thấy khó chịu à? Em đi gọi bác sĩ nhé!”

Nói rồi cô định đứng lên gọi bác sĩ, nhưng Bùi Duật Lẫm đã nắm chặt lấy tay cô, ôm chầm cô vào lòng, ngăn lại hành động ấy.

“Anh xin lỗi, Giác Vãn anh xin lỗi, chúng ta đừng cãi nhau nữa nhé.”

Lần này, Hạ Giác Vãn cảm nhận được sự dao động trong cảm xúc của Bùi Duật Lẫm, nên cô không đẩy anh ra nữa.

Cô cứ để mặc anh ôm, bàn tay khẽ vỗ nhè nhẹ vào lưng anh, xoa dịu cảm xúc cho anh.

Đúng là dạo gần đây họ cứ chiến tranh lạnh mãi.

Nhưng sau khi biết Bùi Duật Lẫm chạy vạy công việc đến mức ngất xỉu nhập viện, Hạ Giác Vãn đã quăng những mâu thuẫn chất chứa trong lòng ra sau đầu, chỉ nghĩ đến việc chăm sóc anh thật tốt.

Rất lâu sau, Bùi Duật Lẫm mới lấy lại bình tĩnh sau nỗi tuyệt vọng khi nghe tin Hạ Giác Vãn mất, và cú sốc khi biết mình vừa được tái sinh.

Anh không hiểu tại sao lại có chuyện này, nhưng anh biết chắc một điều, mình không thể để bi kịch kiếp trước lặp lại.

Dù là chuyện chia tay, chuyện bệnh tình của Hạ Giác Vãn, hay bệnh của Đản Hoàng, anh đều phải dập tắt mọi rủi ro có thể xảy ra.

Đã trải qua một kiếp, anh thừa biết cơ thể mình chẳng có vấn đề gì lớn, nên rất nhanh đã xuất viện.

Về đến nhà, căn hộ cho thuê của hai người tuy không rộng rãi, nhưng lại vô cùng ấm cúng. Chiếc sofa vải cũ mua ngoài chợ đồ cũ được phủ lên một tấm chăn mỏng họa tiết hoa nhí. Trên bàn trà là mấy cành cát cánh mua hạ giá từ chợ hoa. Mọi chi tiết thiết kế đều là thành quả vun vén của cả hai để biến nơi này thành một mái ấm.

‘Gâu—’

Đản Hoàng vẫn như thường lệ, vẫy đuôi ngồi ở cửa đón hai người.

Bùi Duật Lẫm ngắm nhìn mọi thứ trong căn nhà, từng góc nhỏ đều vừa thân quen lại vừa xa lạ đến ngỡ ngàng.

Nhớ lại trận cãi vã gần như hủy hoại cuộc đời họ, Bùi Duật Lẫm ý thức được mình phải làm gì đó.

Anh cho Đản Hoàng ăn xong, sau đó kéo Hạ Giác Vãn ngồi xuống sofa. Anh trịnh trọng nói:

“Giác Vãn, anh đã biết chuyện của bố em rồi. Em đừng lo lắng về chi phí chữa bệnh, anh nhất định sẽ kiếm được tiền.”

“Đừng tự tạo áp lực cho mình, mọi thứ đã có anh đây. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, chẳng có khó khăn nào là không thể giải quyết.”

Những lời của Bùi Duật Lẫm khiến Hạ Giác Vãn kinh ngạc tột độ. Cô chưa từng hé răng kể chuyện mẹ cô ép cô gả cho chàng rể vàng mà bà ta cất công tuyển chọn, tự nhiên cũng sẽ không kể với Bùi Duật Lẫm.

“Sao anh lại biết?”

Bùi Duật Lẫm không thể nói mình xuyên không từ tương lai về, chỉ đành nói dối để trấn an cô.

“Anh xin lỗi, anh vô tình đọc được tin nhắn của em.”

Nói đoạn, anh nắm lấy bàn tay Hạ Giác Vãn, giọng nói dịu dàng chất chứa đầy sự áy náy.

“Xin lỗi em, anh không nhận ra cảm xúc của em sớm hơn, lại cứ nghĩ em chỉ đang hờn dỗi trẻ con. Là anh không đủ tốt, không thể làm điểm tựa cho em dựa vào.”

“Em có thể cho anh thêm chút thời gian được không?”

Chương 13

Hạ Giác Vãn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại cuộn trào sóng dữ.

Đối mặt với sự bướng bỉnh, giấu giếm và những cơn giận cá chém thớt của cô, Bùi Duật Lẫm không những không nổi giận, mà còn dịu dàng, kiên nhẫn vỗ về cô.

Anh nói tất cả đều là lỗi của anh, vì anh đã không thể mang lại cho cô cảm giác an toàn.

Chỉ trong một thoáng, nước mắt Hạ Giác Vãn dâng trào.

Bao nhiêu nỗi sợ hãi, bàng hoàng vì bệnh tình của bố suốt những ngày qua, bao nhiêu áp lực và sức ép từ mẹ, dưới sự an ủi của Bùi Duật Lẫm, dường như đã dần dần tan biến.

“Em không cố ý cãi nhau với anh đâu, em biết anh làm việc cũng rất mệt mỏi. Em xin lỗi, em chỉ không biết phải làm sao. Chữa bệnh cần rất nhiều tiền, em không muốn liên lụy đến anh, em sợ lắm…”