Triệu Vĩ cũng hiếm hoi gọi tôi một tiếng chị.

“Chị, anh rể đối xử với chị thế nào? Chị yên tâm, nếu anh ta bắt nạt chị thì nói với em, em sẽ làm chỗ dựa cho chị.”

Mẹ tôi cười tươi rói.

“Nhiên Nhiên, con xem em con tốt biết bao, có em trai đúng là tốt, cả đời đều có người làm chỗ dựa.”

Tôi lặng lẽ ăn cơm, không đáp lại.

Có lẽ thấy không thể chờ thêm được nữa, bố tôi thử thăm dò lên tiếng.

“Tiểu Nhiên, tháng sau em con đính hôn, tiền sính lễ là 88 vạn, bên nhà Kiều Kiều nói nhà mới quá nhỏ rồi, muốn mua lại một căn lớn hơn, tiền đặt cọc cần 50 vạn, còn cả đồ sính lễ, đồ sính lễ phải 100 gram, tiền tiệc cưới cũng phải do chúng ta bỏ ra, đại khái là 20 vạn. Con xem bên con…”

Tôi gật đầu.

“Ngân hàng nói thế nào?”

Cả bọn đều sững sờ.

Không hiểu vì sao tôi lại nói câu đó.

Tôi không nhịn được bật cười.

“Thế nào, các người định đi cướp ngân hàng à, ngân hàng còn không báo cảnh sát sao?”

Mẹ tôi phản ứng trước tiên.

“Con bé này, sao lại nói như vậy chứ.”

Tôi nhướng mày: “Không thì sao?”

“Ý bố mẹ là, con đi làm cũng mấy năm rồi, chắc cũng tích góp được ít tiền, con xem có thể giúp đỡ em con một chút không.”

Tôi đặt bát đũa xuống, nói: “Không có tiền.”

Bố tôi đập bàn đứng bật dậy.

“Làm sao con có thể không có tiền được!”

“Bố mẹ, hai người có phải cũng nên nói lý một chút không? Sau khi con đi làm kiếm tiền, mỗi tháng đều chuyển cho hai người 8000 tệ, còn trả cả tiền đặt cọc nhà, chi tiêu trong nhà, mua sắm đồ điện gia dụng, thứ nào không phải là con bỏ tiền ra?”

“Con đi làm bao nhiêu năm như vậy, tiền đều dùng để bù vào nhà. Lần trước mẹ con đăng video bừa bãi trên mạng, bị lãnh đạo nhìn thấy, còn làm con bị giáng chức, giảm lương. Bây giờ con một xu cũng không có.”

Mẹ tôi lại bĩu môi đầy thờ ơ: “Vậy mẹ xóa video đi là được chứ gì.”

Lúc này em trai tôi không vui nữa: “Chị là chị của em, em không cần biết! Em kết hôn, chị nhất định phải bỏ tiền! Trước đây chị mỗi tháng đều gửi tiền về nhà, giờ đến lúc em kết hôn thì chị lại không lo nữa à? Chị căn bản không hề coi chúng ta là người một nhà!”

Mẹ tôi gật đầu, giọng điệu đầy đương nhiên: “Nhiên Nhiên, con tuy đã kết hôn rồi, nhưng nó là em trai duy nhất của con. Nó kết hôn lập gia đình, làm chị như con có thể đứng nhìn không?”

“Tại sao con phải giúp nó?”

Tôi kìm nén cơn giận trong lòng.

“Hồi đầu chính các người nói, sau khi tôi kết hôn thì không cần lo chuyện trong nhà nữa, bây giờ lại chạy tới đòi tiền tôi? Mà cộng tất cả số tiền này lại gần 2 triệu rồi, tôi lấy đâu ra mà nhiều như vậy?”

“Con làm sao mà không có?” Bố tôi gầm lên.

“Con đi làm bao nhiêu năm như vậy, chắc chắn đã tích góp được không ít tiền. Với lại chồng con thì sao? Bảo anh ta bỏ ra chứ! Con gái gả đi như nước đổ đi, nhưng em trai con kết hôn, làm anh rể của nó, anh ta cũng phải có chút biểu hiện chứ?”

Tôi gật đầu, như đang suy nghĩ gì đó.

“Con về nhà tìm chồng con bàn bạc một chút đã.”

Mẹ tôi thấy tôi nhả ra, lập tức bắt đầu kể khổ: “Nhiên Nhiên, em trai con còn nhỏ, mới đi làm chưa bao lâu, không có tiền.”

“Con thì khác, con công việc ổn định, kinh tế độc lập, lại là chị, giúp đỡ em trai là chuyện đương nhiên. Nếu không phải lúc trước vì nuôi con đi học, em con sớm đã đậu vào trường đại học tốt rồi, bây giờ cũng chẳng đến nỗi khổ như vậy.”

Tôi không phản bác, chỉ liên tục gật đầu.

8

Bộ lời lẽ này, cứ như cơn ác mộng, vẫn luôn quấn lấy tôi.

Bao nhiêu năm qua, bọn họ luôn đổ lỗi cho tôi về mọi thất bại của em trai.

Hồi đó, khi tôi cầm giấy báo trúng tuyển trên tay.

Không một ai trong số họ muốn tôi đi học.

Sau này tôi lén lên tàu, đi đến nơi khác.

Không tìm họ đòi một đồng nào, bọn họ mới không nói gì nữa.

Khoảnh khắc bước ra khỏi nhà ấy, tôi đã hoàn toàn chết tâm.

Về đến nhà.