“Được, vậy chúng ta gặp nhau ở tòa. Tôi sẽ khiến cả thế giới biết Tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị vì một tiểu tam, đã tự tay ép ch /ết con gái năm t /uổi của mình như thế nào.”
Tôi xoay người sải bước ra khỏi phòng bệnh, không có một chút lưu luyến. Sau lưng truyền đến tiếng gào khóc tuyệt vọng đến cực điểm của Lục Kỳ Ngôn, giống như một con thú bị rút cạn máu.
Chương 9
Ba ngày sau, trại tạm giam thành phố.
Lục Kỳ Ngôn dùng tất cả quan hệ, gặp được Hạ Sơ Vi đang bị tạm giam.
Cách song sắt, Hạ Sơ Vi sớm đã không còn vẻ rực rỡ xinh đẹp ngày xưa, mặc áo tù, gương mặt tiều tụy. Nhìn thấy Lục Kỳ Ngôn, cô ta như bắt được cọng rơm cứu mạng, nhào đến tấm kính.
“Kỳ Ngôn, cuối cùng anh cũng đến thăm em rồi! Anh mau bảo luật sư bảo lãnh em ra ngoài đi, trong này căn bản không phải nơi cho người ở!”
Lục Kỳ Ngôn ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh như một khối băng.
Anh ta cầm điện thoại lên, giọng không có chút nhiệt độ:
“Hôm nay tôi đến, là để tiễn cô lên đường.”
Hạ Sơ Vi sững lại, biểu cảm trên mặt cứng đờ:
“Anh… anh có ý gì?”
“Cô bị tình nghi thuê hung thủ giết người, chứng cứ xác thực. Nhưng tôi sợ cô bị phán quá nhẹ.”
Lục Kỳ Ngôn kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
“Cho nên tôi cho người tra sổ sách mấy năm nay của nhà họ Hạ. Trốn thuế, huy động vốn trái phép, làm giả vật liệu công trình, mỗi một tội đều đủ để bố mẹ cô ở trong đó mười năm.”
Hạ Sơ Vi như bị sét đánh, điên cuồng đập vào kính:
“Lục Kỳ Ngôn, anh điên rồi! Đó là người nhà của em! Vì một con nhãi ch /ết rồi, anh muốn đuổi tận giết tuyệt sao?!”
“Con nhãi ch /ết rồi?”
Lục Kỳ Ngôn đột nhiên đứng bật dậy, đấm một quyền lên kính chống đạn, tấm kính rung lên, khớp ngón tay anh ta lại nứt toác chảy máu.
“Đó là mạng của tôi! Cô hủy hoại mạng của tôi, tôi sẽ bắt cả nhà cô chôn cùng!”
Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt kinh hoàng của Hạ Sơ Vi, gằn từng chữ nói:
“Cô yên tâm, ở trong đó cô sẽ không cô đơn đâu. Tôi sẽ thu xếp người bên trong thật tốt, bảo đảm mỗi ngày cô đều có thể ‘sống thật tốt’, sống không bằng ch /ết.”
Nói xong, Lục Kỳ Ngôn cúp điện thoại, xoay người rời đi, mặc cho Hạ Sơ Vi phát ra tiếng thét tuyệt vọng phía sau.
Cùng chiều hôm đó, tập đoàn Lục thị tổ chức một buổi họp báo khẩn cấp.
Vì dư luận vụ tai nạn xe lên men, giá cổ phiếu của Lục thị đã liên tục chạm sàn ba ngày, hội đồng quản trị oán thán khắp nơi.
Tôi với tư cách là vợ của Lục Kỳ Ngôn, được mời tham dự để ổn định lòng quân.
Lục Kỳ Ngôn mặc một bộ vest đen, cả người gầy rộc đi một vòng, hốc mắt lõm sâu. Anh ta đứng trên sân khấu, cúi người thật sâu trước vô số ống kính dài ngắn.
“Về những tin đồn gần đây, tôi xin gửi lời xin lỗi đến công chúng tại đây. Là do tôi không xử lý tốt quan hệ gia đình, dẫn đến bi kịch không thể cứu vãn.”
Anh ta quay đầu nhìn tôi đang ngồi dưới sân khấu, ánh mắt đầy cầu xin. Chỉ cần hôm nay tôi gật đầu trước truyền thông, thể hiện tha thứ cho anh ta, nguy cơ của Lục thị sẽ được hóa giải.
Anh ta đi đến trước mặt tôi, trước mặt tất cả truyền thông, đưa lên một tập văn kiện pháp lý thật dày.
“Tinh Lạc, anh đã ký tên rồi. Đây là toàn bộ tiền gửi cá nhân, bất động sản đứng tên anh, cùng toàn bộ quyền hưởng lợi cổ phần và quyền phủ quyết một phiếu mà anh nắm giữ trong tập đoàn Lục thị. Anh đã chuyển nhượng toàn bộ vô điều kiện cho em.”
“Chỉ cầu em… cho anh thêm một cơ hội bù đắp.”
Cả hội trường xôn xao, đèn flash lóe lên điên cuồng. Tất cả mọi người đều đang đợi câu trả lời của tôi.
Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống anh ta, nhận lấy tập văn kiện đã được công chứng kia.
Trong mắt Lục Kỳ Ngôn lóe lên một tia mừng như điên, cho rằng tôi đã thỏa hiệp.
Nhưng hành động tiếp theo của tôi khiến anh ta như rơi xuống hầm băng.
Tôi cầm micro trên bàn lên, đối diện với tất cả truyền thông, giọng lạnh lùng mà kiên định.
“Cảm ơn sự hào phóng của Tổng giám đốc Lục. Phần tài sản này, tôi nhận.”
“Nhưng tôi sẽ không tha thứ cho anh ta. Bởi vì ngay ba ngày trước, con gái tôi Tuế Tuế, vì sự lạnh lùng và thiên vị của Tổng giám đốc Lục, đã ch /ết tại hiện trường vụ tai nạn xe.”
Cả hội trường ch /ết lặng, ngay sau đó bùng nổ tiếng kinh hô dữ dội.
Tôi vỗ bản thỏa thuận ly hôn đã ký xong lên ngực Lục Kỳ Ngôn.
“Tôi tuyên bố, từ hôm nay trở đi, tôi và Lục Kỳ Ngôn chính thức chấm dứt quan hệ hôn nhân. Tất cả tiền mặt và bất động sản anh ta chuyển nhượng cho tôi, tôi sẽ không giữ lại một xu, toàn bộ sẽ quyên góp, thành lập ‘Quỹ Y tế Nhi đồng Tuế Tuế’.”
“Ngoài ra,” tôi lạnh lùng nhìn anh ta, “với tư cách người kiểm soát thực tế hiện sở hữu quyền biểu quyết cao nhất của tập đoàn Lục thị, trong đại hội cổ đông ngày mai, tôi sẽ chính thức đề nghị bãi miễn chức vụ Tổng giám đốc của Lục Kỳ Ngôn.”
“Lục Kỳ Ngôn, quyền lực và địa vị mà anh đổi bằng mạng con gái, bây giờ tôi sẽ thay anh thu hồi.”
Tôi ném micro xuống, dưới sự hộ tống của vệ sĩ, sải bước ra khỏi hội trường. Lục Kỳ Ngôn ngồi phịch trên sân khấu, nhìn bóng lưng quyết tuyệt của tôi, đột nhiên phun mạnh ra một ngụm máu, ngã thẳng xuống.
Chương 10