Đối mặt với khoản đòi bồi thường khổng lồ này, Lâm Kiều Kiều bó tay hết cách, chỉ có thể hướng ánh mắt về phía Lưu Kiến Phong.
“Lưu Kiến Phong, chuyện này đều là do anh mà ra, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi!”
Sau khi do dự một lúc, Lưu Kiến Phong nhìn về phía tôi, cầu xin:
“Tô tổng, chúng ta không cần phải làm mọi chuyện tuyệt đến mức này chứ?”
“Xin cô, nể tình cha tôi đã lái xe cho cô bao nhiêu năm nay, cho tôi chút thể diện, đừng chấp nhặt nữa được không.”
Tôi lạnh lùng nhìn Lưu Kiến Phong:
“Cho anh thể diện? Lưu Kiến Phong, anh có thể biết điều một chút không, anh thấy mình còn có thể diện ở chỗ tôi sao?”
“Từ hôm nay trở đi, anh bị sa thải.”
“Hơn nữa, có thời gian đi cầu tình cho người khác, chi bằng nghĩ xem phải tự bảo vệ mình thế nào.”
Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Cứ như vậy, Lâm Kiều Kiều và những người không nộp nổi tiền bồi thường đều bị khởi tố, tống vào tù.
Còn Lưu Kiến Phong, vì tội lừa đảo, tội cố ý hủy hoại tài sản, tội xâm nhập trái phép vào nhà ở, tổng hợp các tội danh, bị tuyên án năm năm tù.
Lâm Kiều Kiều vì tội cố ý gây thương tích, tội cố ý hủy hoại tài sản, bị tuyên án ba năm.
Những người bạn của cô ta không gom đủ tiền bồi thường, cũng lần lượt nhận án phạt riêng, có người mất việc, có người ly hôn, phải trả giá đắt cho lòng tham và sự ngông cuồng của mình.
Ngày tuyên án, lão Lưu cũng đến, liên tục xin lỗi tôi, nói rằng ông ta có lỗi với tôi, là do ông ta không dạy dỗ con trai tử tế, khiến tôi phải chịu uất ức.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người rời đi.
Sau chuyện này, tôi hoàn toàn hiểu ra, trên đời này, chưa bao giờ có chuyện bạn lùi một bước thì người khác cũng sẽ lùi một bước theo.
Có những người, bạn càng bao dung, hắn càng được nước lấn tới.
Bạn càng mềm lòng, hắn càng dám trèo lên đầu bạn.
Lòng tốt của bạn, nhất định phải có chút sắc bén.
Nếu không, chỉ sẽ bị người ta xem như quả hồng mềm, bóp nát thành từng mảnh.