Tôi không kiềm chế được nữa, ôm lấy thi thể Trình Sơn mà gào khóc nức nở.

Tiếng khóc thê lương, tuyệt vọng.

Như muốn xé nát toàn bộ linh hồn tôi ra khỏi thân xác tàn tạ này.

Lý Kiến Quốc lộ vẻ không đành lòng.

Anh ra hiệu cho hai nữ quân y bên cạnh.

“Đưa đứa trẻ… và đồng chí Hứa An đến nơi an toàn.”

“Thi thể của đồng chí Trình Sơn, chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”

“Xin cô… nén bi thương.”

Hai nữ quân y cẩn thận muốn đón lấy đứa trẻ từ tay tôi.

Nhưng tôi như một con thú mẹ bị chọc giận, ôm ghì lấy con và thi thể Trình Sơn.

“Đừng động vào anh ấy!”

Tôi trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn họ.

“Không ai được mang anh ấy rời xa tôi!”

Đây là niềm nhung nhớ duy nhất của tôi.

Là hơi ấm duy nhất tôi từng cảm nhận trong cái địa ngục này.

Tôi không thể mất anh.

Ngay cả khi đó chỉ là cái xác lạnh băng.

Lý Kiến Quốc nhìn bộ dạng gần như sụp đổ của tôi, im lặng một lúc.

Anh từ từ ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Anh không cố tách tôi và Trình Sơn ra nữa.

Anh chỉ dùng một giọng điệu vô cùng nặng nề nói với tôi.

“Đồng chí Hứa An, tôi biết cô rất đau buồn.”

“Trình Sơn là một anh hùng thực thụ.”

“Sự hy sinh của cậu ấy nặng tựa Thái Sơn.”

“Nhưng, trận chiến vẫn chưa kết thúc.”

“Trình Hải, kẻ cầm đầu tập đoàn tội phạm này, hắn đã chạy thoát.”

“Bản danh sách trong USB dính líu đến rất nhiều nhân vật lớn mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi.”

“Trình Sơn đã dùng mạng mình để mở ra một lối đột phá cho chúng ta.”

“Nhưng để nhổ tận gốc khối u này, chúng ta còn cả một chặng đường dài phải đi.”

“Chúng tôi cần cô.”

“Cô là người sống sót duy nhất từng tiếp xúc trực tiếp với lõi của mạng lưới tội phạm này.”

“Cô là nhân chứng quan trọng nhất để chúng tôi buộc tội Trình Hải, cũng như những chiếc ô dù chống lưng cho hắn.”

“Thứ mà Trình Sơn dùng tính mạng để bảo vệ không chỉ là sự an toàn của cô và đứa trẻ.”

“Mà còn là sự bình yên của đất nước này, và sự tôn nghiêm của pháp luật.”

“Bây giờ, gánh nặng này đặt lên vai cô.”

“Cô, có nguyện ý thay cậu ấy, đi hết quãng đường cuối cùng này không?”

Mỗi chữ anh nói ra như búa tạ gõ mạnh vào tim tôi.

Đôi mắt đỏ hoe của tôi nhìn anh.

Rồi cúi đầu, nhìn đứa bé đang ngủ ngoan trong lòng và Trình Sơn đã không còn hơi thở.

Đúng vậy.

Trình Hải vẫn chưa chết.

Những kẻ mua, những con thú coi trẻ sơ sinh như món hàng hóa vẫn còn sống nhăn răng.

Mối thù của Trình Sơn vẫn chưa trả.

Tôi không thể gục ngã.

Tôi gục ngã rồi, ai sẽ báo thù cho anh?

Ai sẽ an ủi linh hồn anh trên trời?

Tôi từ từ, từ từ buông bàn tay đang ôm chặt Trình Sơn ra.

Tôi dùng tay áo lau khô nước mắt trên mặt.

Tôi giao đứa trẻ cho nữ quân y bên cạnh.

Rồi tôi đứng lên.

Tôi nhìn Lý Kiến Quốc, trịnh trọng gật đầu.

“Tôi đồng ý.”

Giọng tôi vẫn khàn đặc, nhưng không còn chút run rẩy nào.

Chỉ còn lại sự oán hận khắc cốt ghi tâm, lạnh lùng, kiên định.

Tôi phải sống.

Tôi phải sống thật tốt.

Tôi phải tận mắt chứng kiến Trình Hải và từng người trong danh sách đó bị đưa lên ghế xét xử.

Tôi phải bắt chúng trả giá bằng máu cho những tội ác của mình.

Đây là lời hứa cuối cùng của tôi với Trình Sơn.

Trời sáng rồi.

Một tia nắng ban mai vàng óng chiếu qua lỗ hổng bị nổ tung.

Xua tan cái lạnh lẽo bám riết quanh năm trong căn cứ ngầm này.

Cũng thắp sáng con đường báo thù trải đầy máu và thù hận dưới chân tôi.

11

Tôi được đưa rời khỏi ngọn núi sâu ác mộng ấy.

Tiếng động cơ trực thăng ầm ĩ ngăn cách mọi tội ác và ồn ào bỏ lại phía sau.

Tôi không quay đầu lại.

Chỉ qua ô cửa kính, tôi lặng lẽ nhìn những dãy núi non trùng điệp đang xa dần trong ánh bình minh.

Nơi đó đã chôn vùi thanh xuân, sự ngây thơ của tôi.

Và chôn vùi cả người đàn ông duy nhất tôi từng yêu trong đời.