“Không được đâu đại ca!”

Giọng nhà nghiên cứu đã xen lẫn tiếng khóc.

“Máy phát tín hiệu này sử dụng pin hạt nhân siêu nhỏ độc lập! Hơn nữa, nó dùng kênh mã hóa vệ tinh!”

“Trừ khi chúng ta bắn rụng vệ tinh trên trời, nếu không…”

“Tiến trình tải lên: 50%…”

Xong rồi.

Tất cả đều hiểu rằng, mọi chuyện đã kết thúc.

Trình Sơn.

Kẻ trong mắt chúng là tên phản bội ngu ngốc, si tình và không biết thức thời.

Đã dùng cách riêng của mình để dạy cho tất cả bài học cuối cùng.

Anh hoàn toàn không cài đặt mật khẩu hai lớp phức tạp nào cả.

Cái gọi là “mật khẩu”, cái gọi là “mật mã sinh học”, từ đầu đến cuối chỉ là chiêu trò.

Một quả bom khói nhằm làm chúng mất cảnh giác, câu giờ cho đòn sát thủ thực sự.

Anh đặt cược tất cả vào tôi.

Anh cược tôi có thể hiểu được ám hiệu cuối cùng của anh.

Anh cược tôi có đủ can đảm, vào khoảnh khắc cuối cùng, nhấn nút khởi động.

Anh đã cược đúng.

“Là mày!”

Trưởng thôn đột ngột quay người lại, đôi mắt hằn đầy tia máu trừng trừng nhìn tôi.

“Là con khốn nhà mày!”

Lão lao vào tôi như một con thú điên.

“Tao giết mày!”

Nhưng lão chưa kịp chạm vào tôi.

Đã có người nhanh hơn lão một bước.

Là Trình Sơn.

Vào khoảnh khắc tiếng còi báo động vang lên, hai tên vệ sĩ canh gác anh đã lơ là cảnh giác vì hoảng loạn.

Trình Sơn dùng chút sức lực cuối cùng thoát khỏi sự kìm kẹp của chúng.

Anh như một con sư tử bị chọc giận, dùng cả cơ thể mình tông mạnh vào trưởng thôn.

“Phập!”

Một con dao găm không biết từ đâu tới đâm ngập vào lưng Trình Sơn.

Là trưởng thôn, trong khoảnh khắc bị tông ngã, đã rút con dao giấu ở thắt lưng ra.

Cơ thể Trình Sơn đổ ụp xuống.

Máu từ dưới người anh nhanh chóng loang ra.

Nhuộm đỏ mặt sàn trắng muốt đầy tội ác này.

“KHÔNG ——!”

Tôi thét lên xé ruột xé gan.

Nước mắt làm mờ đi mọi thứ.

“Trình Sơn!”

Tôi bò lết, nhào đến bên cạnh anh.

Tôi muốn đỡ anh dậy, nhưng tay chỉ chạm vào một dòng chất lỏng ấm nóng, dính dấp.

Máu liên tục trào ra từ miệng anh.

Sinh mệnh của anh đang vơi đi với tốc độ chóng mặt.

Anh nhìn tôi, nhưng trong đôi mắt lại mang nụ cười của sự giải thoát và mãn nguyện.

Anh dùng chút sức lực cuối cùng, giơ tay lên, muốn chạm vào mặt tôi.

Và cả đứa bé vừa mới chào đời của chúng tôi.

Nhưng tay anh cuối cùng vẫn buông thõng vô lực.

“Chạy… đi…”

Anh nhìn tôi, mấp máy môi, thốt ra hai chữ cuối cùng.

Rồi đôi mắt anh vĩnh viễn mất đi ánh sáng.

“Tiến trình tải lên: 100%.”

“Tải dữ liệu hoàn tất.”

Giọng điện tử vô cảm như tiếng chuông báo tử gõ nhịp cho anh.

Cũng là khúc vãn ca báo hiệu ngày tàn cho đế chế tội ác này.

“Giết nó.”

Từ màn hình, giọng nói lạnh lẽo không cảm xúc của Trình Hải vang lên.

“Giết sạch tất cả.”

“Sau đó khởi động quy trình tự hủy.”

“Không được để lại bất kỳ dấu vết nào ở nơi này.”

Trưởng thôn lồm cồm bò dậy từ dưới đất, quệt vết máu trên mặt.

Lão nhìn tôi bằng ánh mắt oán độc tột cùng.

“Tao sẽ băm vằm mày ra thành trăm mảnh!”

Lão gầm rống, giơ con dao găm lên.

Những người khác trong phòng thí nghiệm cũng kịp phản ứng, lần lượt áp sát tôi.

Trên mặt chúng đều mang vẻ điên cuồng muốn đồng quy vu tận.

Tôi ôm thi thể đang lạnh dần của Trình Sơn, nhìn đứa con trong lòng đang gào khóc vì sợ hãi.

Trong lòng tôi không hề có sự sợ hãi.

Chỉ có một sự oán hận lạnh lẽo, vô bờ bến.

Tôi từ từ đứng lên.

Tôi nhặt cây rìu bổ củi mà Trình Sơn đánh rơi bên cạnh.

Lưỡi rìu vẫn còn dính máu của Vương rỗ.

“Lên đây.”

Tôi nhìn chúng, giọng khản đặc nhưng rành rọt bên tai từng người.

“Hôm nay, không một đứa nào trong bọn mày thoát chết.”

Đúng lúc đó.

Toàn bộ căn cứ dưới lòng đất bỗng rung chuyển dữ dội.

Ngay sau đó, từ trên đỉnh đầu truyền đến những tiếng nổ trầm đục, rền vang như sấm sét.

“ĐÙNG ——!”