“Bà ngoại! Trứng trứng! Ăn!”
Dưới ánh nắng, Trần Vũ cười ôm con bé lên, để con bé cưỡi trên cổ mình.
Tiểu Nguyệt Lượng reo lên phấn khích, hai tay nhỏ siết chặt tóc anh ấy.
Anh ấy giả vờ đau, chọc cho con bé cười càng vui hơn.
Cảnh tượng này bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Cho đến khi tôi đứng dậy, khóe mắt vô tình lướt qua khu ghế dài trong công viên, động tác khựng lại đôi chút.
Cách đó mấy chục mét, dưới giàn tử đằng trụi lá, có một người đang đứng.
Cố Di Huy.
Anh ta thay đổi rất nhiều.
Anh ta đứng ở đó, nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, ánh mắt phức tạp đến mức khó mà nhận ra.
Có kinh ngạc, có hoang mang, còn có một thứ xám xịt chết lặng, như đã chìm xuống tận đáy vực.
Anh ta nhìn thấy tôi, cũng nhìn thấy Trần Vũ, càng nhìn thấy Tiểu Nguyệt Lượng đang ngồi trên cổ Trần Vũ.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau thoáng qua trong không khí.
Anh ta như bị bỏng rát, cả người giật lùi một cái, theo bản năng muốn tránh đi, nhưng chân như mọc rễ, chỉ có thể cứng đờ đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt dưới ánh nắng trắng bệch rồi xanh xám.
Tôi bình thản dời mắt đi.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Vũ chú ý thấy tôi khựng lại trong chớp mắt, liền theo hướng tôi vừa nhìn mà quay đầu nhìn qua.
Anh nhìn thấy Cố Di Huy, hàng mày gần như không thể nhận ra mà nhíu nhẹ lại.
Cánh tay đang ôm Tiểu Nguyệt Lượng khẽ siết chặt, anh hơi nghiêng người sang một bước, bằng một tư thế che chở tự nhiên, đưa tôi và đứa bé chắn ra sau lưng hơn.
“Không có gì,” tôi nhận lấy đồ uống trong tay anh, khoác tay anh, giọng điệu vẫn như thường,
“Gió hơi lớn, Tiểu Nguyệt Lượng nên mặc thêm áo vest ngoài rồi. Chúng ta về nhà thôi.”
“Được, về nhà.” Trần Vũ hiểu ý, không nhìn bên đó nữa, vững vàng đỡ con gái, chúng tôi cùng nhau quay người đi về phía bãi đỗ xe.
Từ đầu đến cuối, tôi không ngoái đầu lại.
Những thứ đó, vốn là thứ anh từng dễ dàng có được trong tay, rồi lại bị chính anh đập nát.
Cũng là những khói lửa đời thường giản dị nhất của nhân gian mà anh dùng cả nửa đời sau cũng không thể nào với tới được nữa.
Trên đường về, Tiểu Nguyệt Lượng đã ngủ trong ghế trẻ em, trong tay vẫn nắm chặt một bông hoa dại nhỏ mà tôi hái cho con bé.
Trong xe đang phát một bản nhạc dịu nhẹ, Trần Vũ chăm chú lái xe.
“Anh ta hình như sống không được tốt lắm.” Trần Vũ nhìn thẳng về phía trước, bỗng lên tiếng.
Không chỉ rõ tên ai, nhưng chúng tôi đều biết anh đang nói về ai.
“Ừ.” Tôi đáp một tiếng.
“Có hối hận không?” Trần Vũ hỏi. Không phải dò xét, mà giống như một sự xác nhận.
“Hối hận?” Tôi nhìn sang sườn mặt rõ nét và đẹp đẽ của anh, khẽ cười một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh đang đặt trên cần số, “Hối hận vì đã không báo cảnh sát sớm hơn.”
Anh trở tay nắm lấy tay tôi, siết chặt hơn một chút, cũng cười.
Không nói thêm gì nữa.
Có những đáp án, từ lâu đã không cần nói ra nữa.
Hoàn