“Vợ à, chỉ cần em đồng ý, sau này em chính là mẹ của đứa bé này. Vừa hay em cũng không phải chịu khổ sinh con nữa, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”
Mẹ chồng lập tức tiếp lời.
“Đúng đúng đúng! Đứa bé này ngoan lắm, chẳng quấy khóc gì cả, con nhận nó là có ngay con trai! Hai ông bà chúng ta sẽ giúp con nuôi, con không cần lo gì hết!”
“Nhà con chẳng phải rất có thế lực sao? Thằng bé vẫn chưa đăng ký hộ khẩu, cho nhập vào hộ khẩu của con và Trần Dữ chắc không thành vấn đề chứ!”
Tôi cảm thấy cảnh tượng trước mắt vô cùng nực cười.
Chuyện ly hôn dường như đã bị họ quên mất, họ giống như đang coi đứa trẻ này là một món đồ có thể đem cho người khác.
Còn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần tôi chấp nhận đứa con riêng này thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết trọn vẹn.
Thậm chí chuyện hộ khẩu của đứa trẻ cũng giải quyết xong.
Đúng là một vụ mua bán lời cả đôi đường.
Tôi cười lạnh.
“Cách giải quyết của anh, là để tôi làm mẹ kế cho con anh sao?”
Trần Dữ cười lấy lòng.
“Vợ à, anh là vì tốt cho em. Không phải em luôn không muốn sinh con sao? Thế này chẳng phải vừa hay? Dù sao thằng bé mới hơn một tuổi, chưa biết chuyện gì, sau này chắc chắn chỉ nhận em là mẹ.”
Mẹ chồng sốt ruột, lại đưa đứa bé sát về phía tôi hơn.
“Văn Hy, con xem đứa bé đáng yêu thế này! Lớn lên sẽ là con trai ruột của con! Sau này nó còn chăm sóc con lúc tuổi già nữa!”
Đứa bé ngơ ngác, cứ rúc vào lòng bà nội, có chút sợ hãi khi đối diện với tôi – một người xa lạ.
Tôi cũng lùi lại một bước.
“Không thể nào.”
Mẹ chồng lập tức dựng mày, giọng điệu trở nên lạnh lùng.
“Văn Hy, con sao mà không hiểu chuyện thế? Chúng ta là vì tốt cho con! Con không biết sinh con khổ thế nào à? Chúng ta đưa cho con một đứa có sẵn, con còn không vui sao?”
Cái vẻ đương nhiên đó lộ ra vài phần khinh thường.
Trần Dữ thở dài, tỏ ra bất lực như “hận sắt không thành thép”.
“Vợ à, em nghĩ lại đi. Em cũng không còn trẻ nữa, kéo dài nữa thì đến con cũng không sinh được. Cho em một đứa con rồi, em còn gì mà không hài lòng?”
Họ tiếp tục nói, cứ như đang ban ơn cho tôi vậy.
Mẹ chồng vẫn còn lải nhải:
“Đứa bé này thông minh lắm, sau này chắc chắn có tiền đồ, con nuôi nó lớn lên chính là phúc của con—”
Tôi đứng dậy.
“Nói xong chưa?”
Vừa dứt lời, cửa đột nhiên bị đẩy bật ra.
Một người phụ nữ lao vào, tóc tai rối bời, mắt trợn trừng.
“Con của tôi đâu!”
Tôi nhìn kỹ lại, chính là người tình của Trần Dữ.
Cô ta vừa nhìn thấy cậu bé trong tay mẹ chồng, lập tức lao tới giành lấy.
Mẹ chồng không chịu buông, người phụ nữ hét lên:
“Mẹ! Mẹ làm gì vậy! Đây là con trai của con!”
Trần Dữ bước tới kéo cô ta lại.
“Chuyện ở đây không liên quan đến cô, cô mau đi đi.”
Người phụ nữ hung hăng đẩy anh ta ra.
“Trần Dữ, các người lén bế con tôi đi, chạy tới đây làm gì?”
Mẹ chồng ôm đứa bé lùi lại, miệng còn lớn tiếng trách móc.
“Cô hét cái gì mà hét? Chúng tôi đưa đứa bé tới để nhận mẹ. Đứa bé đi theo cô thì có tiền đồ gì? Văn Hy là tổng giám đốc của công ty niêm yết, đi theo nó sau này cái gì cũng có!”
Nghe vậy, người phụ nữ lập tức quay phắt sang nhìn tôi.
“Đồ đàn bà độc ác! Cô muốn chia rẽ hai mẹ con chúng tôi sao? Có bản lĩnh thì tự đi sinh đi! Cướp con của người khác thì tính là gì?”
Tôi bình tĩnh lắc đầu, chỉ về phía Trần Dữ và mẹ chồng.
“Con của cô là họ chủ động bế tới muốn cho tôi nhận. Hôm nay tôi chỉ đơn thuần muốn ly hôn với Trần Dữ thôi, tôi không nhận con của cô, luật sư của tôi có thể làm chứng.”
Luật sư bên cạnh gật đầu.
“Đúng là như vậy.”
Người phụ nữ tức đỏ mắt, quay người lao về phía mẹ chồng.
“Đồ bà già chết tiệt! Bà dựa vào cái gì! Con tôi sinh ra, bà dựa vào cái gì mà đem cho người khác!”
Mẹ chồng vòng sang phía bên kia bàn họp, ôm chặt đứa bé không buông.
“Cô biết cái gì! Cô là loại người không lên được mặt bàn! Đứa bé đi theo cô thì có tương lai gì? Bây giờ đến hộ khẩu còn chưa có! Đi theo Văn Hy, sau này nó sẽ là thiếu gia của công ty niêm yết!”
Trần Dữ tiến lên kéo người phụ nữ lại, miệng vẫn khuyên can.
“Cô đừng làm loạn, chúng tôi là vì tốt cho đứa bé!”
“Vì tốt cho đứa bé?” Người phụ nữ trừng mắt nhìn anh ta.
“Rõ ràng là vì tốt cho các người! Các người chẳng phải muốn dùng đứa bé để buộc cô ta sao! Cho đứa bé nhập hộ khẩu nhà cô ta, sau này chia tiền của nhà cô ta đúng không!”
Trần Dữ lập tức đỏ bừng mặt.
“Cô! Im miệng!”
Bị kéo qua kéo lại như vậy, đứa bé sợ hãi khóc oà.
Tôi dứt khoát lấy điện thoại ra bắt đầu quay video.
Cầm điện thoại, quay rõ ràng toàn bộ cảnh hỗn loạn trước mắt.
Mẹ chồng ôm đứa bé tránh né, người phụ nữ đuổi theo giằng co, còn Trần Dữ thì đuổi theo kéo người phụ nữ.
Tiếng khóc của đứa bé vang khắp phòng.
Trần Dữ nhìn thấy tôi đang quay, sắc mặt lập tức biến đổi, lao tới muốn giật điện thoại.
Luật sư của tôi lập tức chặn anh ta lại.
“Ông Trần, xin tự trọng.”
“Trần Dữ,” tôi hạ điện thoại xuống nhìn anh ta, “tư liệu của tôi không thiếu đoạn này. Ký tên ra đi tay trắng, tôi sẽ không đăng gì cả, anh vẫn là thanh niên tài giỏi xuất thân danh trường.”
“Anh nghĩ cho kỹ đi. Một khi nổi tiếng theo kiểu này, hình tượng tinh anh mà anh coi trọng nhất sẽ sụp đổ. Giáo sư hướng dẫn của anh, bạn bè, đồng nghiệp trong ngành đều sẽ biết. Không công ty tử tế nào dám tuyển anh nữa! Lúc đó, anh rất nhanh sẽ phải quay về cái huyện nhỏ kia sống qua loa thôi nhỉ?”
“Cho dù bây giờ anh không ký, tôi cũng sẽ kiện anh ra tòa. Với thực lực của anh, anh nghĩ có thể tiêu hao với tôi được sao?”
Anh ta đứng sững lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Phía sau, người phụ nữ và mẹ chồng vẫn đang cãi vã, đứa bé vẫn khóc.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy phẫn uất nhưng lại bất lực.
Cuối cùng, anh ta chộp lấy cây bút trên bàn, ký tên lên bản thỏa thuận ly hôn.
Tôi cầm bản thỏa thuận lên, kiểm tra lại một lượt rồi cất đi.
Sau khi bước ra ngoài, tôi chụp lại trang giấy đã ký, che bớt thông tin rồi đăng lên mạng xã hội.
Khu bình luận lập tức tràn ngập lời chúc mừng.
【Giá như năm đó tôi cũng dũng cảm như chị.】
【Chúc mừng chị! Cuối cùng cũng được giải thoát!】
【Tên đàn ông khốn kiếp ra đi tay trắng, sướng thật!】
Nhìn những bình luận ấy, rất nhiều người đã theo dõi câu chuyện của tôi từ đầu tới cuối.
Nếu không có sự thúc đẩy của họ, tôi cũng không biết liệu mình có thể nhanh chóng đạt được kết quả như vậy không.
Sau khi nghiêm túc cảm ơn từng bình luận, tôi thở dài một hơi.
Từ manh mối nhỏ bé của việc chiếm chỗ đậu xe, cho đến hôm nay kết thúc cuộc hôn nhân sáu năm, chưa đầy nửa tháng đã trôi qua.
Nói rằng trong lòng không đau, là giả.
Nhưng tôi biết rõ, cơn đau này là để đổi lấy một sự lột xác tốt hơn trong tương lai.
Cuộc đời vẫn còn vô số khả năng đang chờ tôi phía trước.
Đến cuối cùng, thứ tôi nhớ nhất chỉ là cảm giác nhẹ nhõm và sảng khoái của khoảnh khắc này.
(Hoàn)