QUAY LẠI CHƯƠNG 1: https://vivutruyen2.net/ngay-thu-hai-sau-cuoi-me-chong-dua-toi-mot-cuon-so-no/chuong-1

Phòng cách âm rất tốt, anh gào lên:

“Bạch Hoa, rốt cuộc em muốn gì?! Em phải làm cho anh không chuyển được bộ phận mới vui sao?!”

Tôi cũng lớn tiếng:

“Anh muốn chuyển bộ phận thì dựa vào năng lực đi, giở thói với em làm gì?”

Anh đập mạnh một cái cốc, chửi:

“Nói đi nói lại cũng vì tiền mừng thôi! Em đúng là ngu không biết phân nặng nhẹ, chuyện anh chuyển bộ phận mới là việc lớn của gia đình! Lúc này còn giận dỗi, đầu óc em có vấn đề à?”

Tôi bật cười, cười đến chảy nước mắt:

“Đúng, đầu óc em có vấn đề, không thì sao lại lấy anh? Em không quan tâm anh không có nhà không có xe, chỉ cần con người anh, còn nhà anh thì coi em như kẻ ngốc để tính toán! Giờ đầu óc em tỉnh rồi, muốn em bỏ tiền giúp anh chạy chọt? Không bao giờ.”

14

Anh xông tới túm lấy tôi, giật lấy túi xách, vừa lục vừa nói:

“Em nói thì hay lắm, bảo chỉ cần con người anh, vậy mấy lần cãi nhau là vì cái gì? Không phải vì tiền à? Mẹ anh nói đúng, vợ không đáng tin! Đưa thẻ ra! Có đưa không? Không đưa anh tự lấy!”

Hai chúng tôi giằng co, cửa phòng đột ngột bật mở, một đám người xông vào.

Bố mẹ tôi, dì họ, dượng, anh họ, chị dâu… tất cả đều ở đó.

Nhìn tôi tóc tai rối bù, mẹ và dì họ đau lòng ôm lấy tôi dỗ dành.

Anh họ thì sắc mặt lạnh lùng hỏi Lục Dương:

“Cậu đang làm cái gì vậy?”

Mặt Lục Dương trắng bệch, vội vàng tìm cớ, nói mình uống say, đầu óc không tỉnh táo nên cãi nhau vài câu.

“Không phải vậy!” cổ tay tôi bị trầy xước, đau đến giọng run run.

Anh họ giơ tay ngăn tôi, trầm giọng nói với Lục Dương:

“Thật ra tôi đoán được chuyện gì rồi. Lục Dương, cậu hiểu sai rồi, tôi giúp cậu hoàn toàn không phải vì tiền, chỉ vì tình cảm với gia đình Tiểu Hoa.”

“Tôi ở công ty chưa từng thiên vị ai, nhận cậu là lần duy nhất phá lệ. Còn chuyện giúp cậu chuyển bộ phận, cũng là tôi chủ động nói với Tiểu Hoa.”

“Tiểu Hoa sợ ảnh hưởng đến tôi nên chắc không nói rõ với cậu về quan hệ hai nhà.”

“Về huyết thống thì chúng tôi chỉ là họ hàng xa, nhưng vì thành phố của Tiểu Hoa có điều kiện giáo dục tốt, từ cấp hai tôi đã ở nhà họ học, suốt 6 năm, nhờ vậy mới thi được vào trường danh tiếng. Bố mẹ Tiểu Hoa có ơn rất lớn với tôi!”

“Khi tôi đến ở, Tiểu Hoa còn chưa vào mẫu giáo, con bé là tôi bế bồng lớn lên, nó chính là em ruột của tôi!”

“Đứa em này, hai nhà chúng tôi nâng niu như bảo bối, vậy mà cậu dám đánh nó?!”

Lục Dương đứng đờ ra, biểu cảm thay đổi liên tục, đặc sắc vô cùng.

15

Rất lâu sau, anh mới tìm lại được giọng nói, khô khốc nói với tôi:

“Xin lỗi! Tiểu Hoa, anh uống nhiều quá, đầu óc không tỉnh, anh…”

Mẹ tôi cắt ngang màn diễn vụng về của anh:

“Lục Dương, xem ra vừa tốt nghiệp đã kết hôn thật sự không ổn. Yêu nhau trong trường lâu đến đâu cũng không thể hiểu hết một con người. Hai đứa kết hôn quá vội, khi chưa có con, chia tay trong hòa bình đi.”

Lục Dương sững sờ, sau đó làm một việc khiến tất cả không ai ngờ tới.

Anh “phịch” một tiếng quỳ xuống, bò tới hai bước, ôm lấy chân mẹ tôi mà gào khóc:

“Mẹ! Con hồ đồ, con sai rồi! Con dập đầu xin lỗi! Mẹ không thể vì chuyện này mà bắt chúng con ly hôn!”

Nói rồi liên tục dập đầu.

Cảnh này thật sự làm chúng tôi hoảng sợ, mấy người vội kéo anh dậy, nhưng anh nửa say nửa tỉnh, lại bỏ hết mặt mũi, nằm lì như cá chết kéo cũng không nổi.

Tôi cũng muốn khóc.

Quá mất mặt rồi!

Sao tôi lại lấy phải người như vậy!

May mà khách đã về gần hết, nếu không tiệc thọ đã bị anh phá hỏng, còn làm liên lụy anh họ bị mất mặt.

Cuối cùng khách sạn phải gọi mấy bảo vệ tới mới lôi được Lục Dương ra ngoài.

Anh họ nói: