“Tô phủ chúng ta kiến thức thiển cận, chưa từng thấy qua loại chuyện hoang đường bực này, không bắt kịp được gia phong của Tần phủ các người, xin Tần thế tử mau mau rời đi cho khuất mắt, e rằng người thê tử một năm của ngươi, lúc này đã vò võ ngóng trông trong phủ rồi đấy!”

【Chương 6】

Mẫu thân buông lời quyết đoán, thấy Tần Tử Du chần chừ không chịu động, bà phất phất tay, ra hiệu cho gia đinh Tô phủ chặn đứng trước mặt hắn.

Bà vạn nhất không thể để Tần Tử Du phá hỏng đoạn nhân duyên rực rỡ ngày hôm nay.

Thái tử thấy Tần Tử Du vẫn chưa hết dã tâm, liền cau mày, ghìm cương ngựa, nhìn thẳng về phía hắn.

“Tần thế tử, ngươi vừa rồi nói ngươi và Oản Nhiên có hôn ước? Nhưng cô nhớ không lầm, Tô phủ đã sớm giải trừ hôn ước của hai người, ngay cả tín vật cũng bị trả lại, lẽ nào Tần thế tử không hay không biết gì?”

Tần Tử Du kinh ngạc ngẩng phắt đầu.

“Không… Không thể nào!”

Hàng mày Thái tử càng nhíu chặt hơn.

“Hôn sự giữa cô và Oản Nhiên, chính là do Phụ hoàng đích thân ban hôn, Lễ bộ lại càng sửa soạn từ sớm, ngươi lại nói bản thân ngươi không hề hay biết?”

“Huống hồ, cho dù Oản Nhiên có hôn ước với ngươi, ngươi cũng tuyệt đối không có quyền ép nàng hành thiếp lễ với ngoại thất ti tiện!”

“Tần phủ quả là gia phong bại hoại, hành sự hoang đường, ngày mai cô nhất định sẽ dâng sớ tham tấu một bản, Tần thế tử, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ xem ngày mai phụ thân ngươi thượng triều, sẽ phải đối đáp ra sao đi!”

Dứt lời, Thái tử liền quay ngựa nghênh giá khởi hành.

Sắc mặt Tần Tử Du trắng bệch dọa người, song ánh mắt hắn vẫn chôn chặt vào kiệu hoa của ta.

Xuyên qua khe hở màn kiệu, ta nhìn thấu mồn một.

Nhưng ta chưa từng có một lần ý định ngoái đầu lại.

Kể từ ngày ta hủy bỏ hôn ước, trả lại tín vật, ta và Tần Tử Du đã sớm cạn tình dứt nghĩa, không còn liên can gì tới nhau nữa.

……

Đợi đến lúc kiệu hoa hoàn toàn rời đi, Tần Tử Du mới được nới lỏng vòng vây.

Hắn lảo đảo gượng đứng lên, trong đôi mắt chỉ còn lại một mảng mịt mù.

Mẫu thân lạnh lùng hừ một tiếng, đến cái nhìn cũng lười bố thí cho hắn, xoay người đi thẳng vào trong.

“Bịch!” một tiếng, cổng lớn Tô phủ nặng nề đóng sầm lại trước mặt Tần Tử Du.

Cánh cổng đã luôn rộng mở chào đón hắn từ thuở ấu thơ, nay rốt cuộc cũng vĩnh viễn phong tỏa.

Tần Tử Du lếch thếch nhấc thân mình, đờ đẫn nhìn đường phố vắng tanh không một bóng người.

Ngay từ lúc Thái tử đích thân đến rước dâu, đội ngũ nghênh thân rách nát thảm hại của hắn đã bị ép văng ra ngoài.

Chỉ vì muốn phủ đầu thị uy với Tô Oản Nhiên, cũng là để thao túng khống chế nàng, Tần Tử Du cố tình gạt đi người trong nhà.

Tự tung tự tác ôm đồm mọi việc trong quá trình rước dâu.

Tiền bạc Tần phủ đưa cho, Tần Tử Du đều đổ hết lên người Lâm Quân Tâm.

Giờ đây, hắn chẳng biết phải vác mặt mũi nào về Tần phủ, đối diện với ánh mắt kỳ vọng tân nương tử của phụ mẫu.

Mãi cho đến khi trời xẩm tối, Tần Tử Du mới lững thững lê bước về lại Tần phủ.

Nào ngờ khi bước chân qua ngưỡng cửa, Tần Tử Du mới sững sờ nhận ra, Tần phủ hoàn toàn chẳng nhuốm mảy may không khí hoan hỉ.

Không chỉ không giăng đèn kết hoa đỏ rực, mà ngay cả tân khách, tiệc rượu cũng vắng bóng.

Tim hắn nhất thời “đánh thịch” một nhịp.

Lẽ nào nói, phụ mẫu hắn cũng đã sớm hay tin Tô Oản Nhiên tái giá gả cho Thái tử?

Đến tận phút này, Tần Tử Du vẫn ngoan cố không chịu tin lời Tô gia mẫu thân thốt ra.

Hắn không tin Tô Oản Nhiên lại nhẫn tâm chọn cách từ hôn hắn.

Thậm chí còn gả cho Thái tử đúng vào ngày thành thân của hai người.

Hắn một mực đinh ninh, chắc chắn là Tô gia mẫu thân đã ép buộc nàng.

Còn chuyện từ hôn mà nói, càng là những lời vô căn cứ!

Nghĩ đến đây, hắn mang theo chút lửa giận, quay ngoắt người tiến thẳng vào viện của Tần mẫu.