Từ đó về sau, họ không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Lần cuối cùng biết được tin tức của họ, là lúc Thẩm Trạch Vũ gần như chuyển nhượng toàn bộ tài sản dưới tên anh ta cho tôi, Cố Nghiên Xuyên cũng đưa cho tôi một tấm thẻ.

Họ như thể muốn dùng tiền để bồi thường cho tôi.

Thẩm Trạch Vũ còn nói chỉ cần tôi sẵn lòng, dù cho mẹ và chú Thẩm có ly hôn, anh ta vẫn mãi mãi là anh trai của tôi.

Cố Nghiên Xuyên cũng nói sẽ luôn chờ đợi tôi, chỉ cần tôi quay đầu, anh ấy sẽ luôn ở đó.

Đáng tiếc, đối với tôi những điều này không còn ý nghĩa gì nữa.

Mỗi tháng tôi đều gửi tiền cho mẹ, nhưng hoàn toàn không muốn giữ liên lạc nhiều với bà ấy.

Số tiền trong tấm thẻ đó bà ấy có vẻ như chưa từng đụng tới.

Sau này tôi mới biết, sau khi tôi rời đi, bà ấy đã biết được những chuyện Thẩm Trạch Vũ làm với tôi.

Cuối cùng bà ấy chọn ly hôn với chú Thẩm.

Bà ấy rất hối hận vì lúc trước không thể phát hiện sớm hơn, vẫn luôn miệng nhắc đi nhắc lại là có lỗi với tôi.

“Mẹ thực sự làm mẹ quá thất bại, mẹ không mong cầu con có thể tha thứ cho mẹ, mẹ chỉ muốn con biết rằng, sau này cho dù có xảy ra chuyện gì, con vẫn còn có mẹ.”

Nghe những lời tràn đầy sự ân hận của bà, tôi lại không nói nổi một lời anủi nào.

Tôi đã không còn trách bà ấy nữa, nhưng tôi cũng không muốn yêu thương bà ấy thêm nữa.

Về sau, có người gửi đến một chiếc vòng tay giống y như đúc chiếc vòng ngoại tặng.

Nhưng cho dù giống nhau thế nào, nó cũng không còn là chiếc vòng ngày xưa nữa.

Tôi không bao giờ gặp lại Thẩm Trạch Vũ và Cố Nghiên Xuyên nữa.

Nghe nói họ sống không hề tốt.

Nhưng những điều này đều không có bất kỳ quan hệ gì với tôi nữa.

Tôi đã buông bỏ quá khứ.

Tương lai, tôi sẽ sống thật tốt cuộc đời của chính mình.