Chủ tịch tập đoàn Trương thị — Trương Kiến Quốc.

Tôi chọn gặp ông ta ngay tại văn phòng tổng giám đốc Chu thị.

Đó là một tín hiệu rõ ràng.

Bây giờ tôi mới là chủ nhân nơi này.

Khi Trương Kiến Quốc bước vào, gương mặt ông ta không biểu lộ cảm xúc gì.

Ông ta không tức giận vì hôn sự của con gái đổ vỡ.

Cũng không phàn nàn vì dự án hợp tác bị đình lại.

Ông ta chỉ bình tĩnh nhìn tôi như một thương nhân bình thường.

“Chủ tịch Hứa, hậu sinh khả úy.”

Đó là câu đầu tiên ông ta nói.

“Chủ tịch Trương quá khen.” Tôi mời ông ta ngồi.

Ông ta xua tay.

“Bỏ qua mấy câu xã giao đi.”

“Hôm nay tôi đến để nói chuyện làm ăn.”

“Ồ?” Tôi nhướn mày.

“Hoành Viễn Tech cũng là đối thủ truyền kiếp của Trương thị.”

Trong mắt ông ta lóe lên sự sắc bén của một thương nhân lão luyện.

“Nhiều năm qua chúng tôi đã chịu không ít thiệt hại từ họ.”

“Tôi biết cô đang muốn đối phó với họ.”

“Nhưng chỉ với những bằng chứng trong tay cô, vẫn chưa đủ để đánh họ một đòn chí mạng.”

“Cô cần đồng minh.”

Tôi nhìn ông ta, không nói, chờ phần tiếp theo.

“Tôi có thể giúp cô.”

Ông ta đưa ra điều kiện.

“Trương thị có mạng lưới tình báo và quan hệ tại Nam Mỹ.”

“Tôi có thể giúp cô điều tra cách Hoành Viễn Tech sử dụng công nghệ mà Lý Vĩ đánh cắp, và cách họ biến nó thành sản phẩm.”

“Thậm chí tôi còn có thể tìm ra chứng cứ họ giao dịch công nghệ với một số thế lực nước ngoài.”

“Còn thứ tôi muốn… rất đơn giản.”

“Khi Chu thị đánh bại Hoành Viễn và thâu tóm thị phần của họ.”

“Dự án ‘Thiên Khung’ mới… Trương thị phải có phần.”

Tôi nhìn người đàn ông lão luyện trước mặt, trong lòng dậy sóng.

Ông ta biết tất cả.

Biết Lý Vĩ.

Biết Hoành Viễn.

Thậm chí biết cả dự án “Thiên Khung”.

Nguồn tin của ông ta còn nhanh hơn tôi tưởng.

Đây không còn là hợp tác kinh doanh bình thường.

Đây là đi đêm với hổ.

Tôi im lặng rất lâu.

Rồi mỉm cười.

“Chủ tịch Trương, khẩu vị của ông hơi lớn rồi.”

“Thiên Khung là nền tảng của Chu thị, không thể chia cho người ngoài.”

Trương Kiến Quốc cũng cười, như đã đoán trước câu trả lời.

“Chủ tịch Hứa, mọi chuyện đều có thể thương lượng.”

“Công nghệ có thể vẫn là của các cô.”

“Nhưng sản xuất và kênh phân phối thì có thể hợp tác.”

“Thị trường toàn cầu lớn như vậy, một mình cô cũng không nuốt nổi.”

Tôi nhìn bàn tay ông ta đưa ra.

Tôi biết mình không có lý do từ chối.

Ông ta nói đúng.

Tôi cần đồng minh.

Một đồng minh đủ mạnh để giúp tôi lật đổ gã khổng lồ Hoành Viễn.

“Chúc hợp tác vui vẻ.”

Tôi bắt tay ông ta.

Trên gương mặt cả hai chúng tôi đều là nụ cười thương nhân giả tạo.

Chúng tôi đều hiểu.

Đây chỉ là liên minh tạm thời.

Khi kẻ thù chung sụp đổ…

chúng tôi sẽ trở thành đối thủ mới.

Nhưng ít nhất lúc này, chúng tôi ở cùng một con thuyền.

Sau khi tiễn Trương Kiến Quốc, tôi lập tức gọi cho luật sư Trương Hãn.

“Luật sư Trương, tôi cần ông gặp một người.”

“Chu Minh Hiên.”

“Nói với hắn rằng nếu muốn được giảm án, nếu còn muốn cha mẹ hắn sống nốt quãng đời còn lại trong yên ổn…”

“thì hãy kể toàn bộ sự thật về dự án ‘Thiên Khung’.”

“Từ lúc phát hiện Lý Vĩ cho đến khi lỡ tay giết người.”

“Một chữ cũng không được thiếu.”

“Đây là việc cuối cùng hắn có thể làm cho nhà họ Chu.”

Tôi biết Chu Minh Hiên sẽ nói.

Bởi bản năng sinh tồn sẽ thắng mọi sự ngu xuẩn và kiêu ngạo.

Ba ngày sau.

Luật sư Trương Hãn mang về bản lời khai dài hàng chục trang.

Cùng lúc đó, phía Trương Kiến Quốc cũng gửi tin.

Người của họ tại một cơ sở nghiên cứu bí mật ở Nam Mỹ đã chụp được vài thứ.

Đó là sản phẩm mới mà Hoành Viễn Tech đang thử nghiệm cuối cùng.

Các thông số kỹ thuật cốt lõi…

trùng khớp hoàn toàn với bản kế hoạch “Thiên Khung” còn dang dở trong kho lưu trữ của chúng tôi.

Chứng cứ.

Rõ ràng.

Tôi nhìn bản lời khai.

Nhìn những bức ảnh đó.

Tôi biết… đã đến lúc thu lưới.

Lần này, tôi sẽ khiến Hoành Viễn Tech phải trả giá bằng máu cho lòng tham và tội ác của họ.