“Sơ Ân, xin lỗi. Câu này anh đã muốn nói từ lâu rồi. Anh thật sự biết mình sai.”
“Anh không nên nghe lời mẹ lấy một xu ra để cho em một đòn phủ đầu. Anh không nên bị mẹ xúi giục để anh trai chuyển vào. Anh không cố ý, anh chỉ muốn em giúp đỡ gia đình anh nhiều hơn một chút.”
Giọng anh ta có phần nghẹn ngào.
“Sơ Ân, anh biết em vẫn còn yêu anh. Em đừng kết hôn với anh ta được không? Chúng ta làm lại từ đầu. Anh sẽ mua nhà, mua xe, cho em một đám cưới tốt nhất. Em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Anh ta hèn mọn như một hạt bụi.
Nhưng tôi hoàn toàn không lay động.
Tôi bình tĩnh, không mang theo chút cảm xúc nào mà nói:
“Châu Minh, đừng tự mình đa tình. Chúng ta đã kết thúc rồi. Xin anh sau này đừng tới làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm một cái, quay người rời đi.
Sau này nghe nói mẹ anh ta chạy khắp nơi nhờ người giới thiệu đối tượng cho anh ta.
Nhưng người ta chỉ cần hỏi thăm một chút chuyện xảy ra trong ngày cưới hôm đó là đều lắc đầu từ chối.
Ngày tôi kết hôn, mẹ chồng mới đưa cho tôi một thẻ ngân hàng có một trăm nghìn.
Bà nói tiền bạc không phải thứ dùng để đo giá trị một con người, nhưng tôi xứng đáng có được điều tốt nhất.
Thật tốt.
Không có sự sỉ nhục từ đồng một xu.
Không có họ hàng nào tới chiếm căn nhà của tôi.
Đây mới là cuộc sống hạnh phúc mà tôi vốn nên có.
Hết.