Tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm micro lên.

“Các vị khách, xin lỗi vì đã để mọi người chứng kiến một vở kịch như vậy.”

Cả hội trường im lặng, tất cả đều nhìn tôi.

“Tôi, Lâm Tuyết, hôm nay tuyên bố—”

“hủy bỏ hôn ước với Trần Vũ.”

“Sau này nam cưới nữ gả, không còn liên quan gì đến nhau.”

Tôi đặt micro xuống, quay người bước xuống sân khấu.

Phía sau, tiếng mẹ Trần Vũ đuổi theo:

“Lâm Tuyết! Lâm Tuyết! Không cần con trai tôi, sau này cô sẽ hối hận!”

Không.

Lấy con trai bà, tôi mới là người phải hối hận.

Tôi bước ra khỏi cửa khách sạn.

Ánh nắng vẫn rực rỡ như vậy.

Thảm đỏ vẫn còn.

Hoa vẫn còn.

Bóng bay vẫn còn.

Tôi đứng trước cửa, hít sâu một hơi.

Bố mẹ tôi chạy ra, ôm chặt lấy tôi.

“Tiểu Tuyết, chúng ta về nhà.”

“Vâng.”

09

Những chuyện sau đó, là do cô bạn mê xem video ngắn của tôi — Tiểu Bắc — kể lại.

Hôm đó có người quay video rồi đăng lên mạng.

Người đăng video cũng rất “tốt bụng”, không hề che mặt Trần Vũ.

Video rõ nét.

Chính diện.

Đến cả hai dấu tay đỏ trên mặt anh ta cũng thấy rõ ràng.

Phần bình luận nổ tung.

“Loại đàn ông gì vậy?”

“Tính toán với vợ đến mức này cũng là nhân tài.”

“Nghe nói còn làm ở doanh nghiệp nhà nước? Loại người này cũng xứng à?”

Ba ngày sau, có người đào ra được công ty của Trần Vũ.

Sau đó nữa, có người đứng chờ trước cổng công ty anh ta, giơ điện thoại quay cảnh anh ta đi làm và tan ca.

Trần Vũ từ chức.

Sau đó tôi không còn gặp lại anh ta nữa.

Chỉ là có một ngày, Tiểu Bắc bỗng hỏi tôi:

“Tiểu Tuyết, cậu nói xem hôm đó Trần Vũ có phải bị chập mạch không? Sao anh ta lại nghĩ ra chuyện ngay lúc quan trọng như vậy, trước mặt bao nhiêu người bắt cậu ký cái giấy vay nợ đó?”

Tôi lắc đầu.

“Tớ cũng không biết. Hôm đó tớ cũng hỏi anh ta rồi, nhưng vừa mở miệng thì đã bị mẹ anh ta tát ngắt lời.”

Tiểu Bắc cau mày, lẩm bẩm:

“Người bình thường chắc chắn không làm ra chuyện như vậy đâu. Lại còn đúng lúc đón dâu nữa chứ.”

Tôi nhún vai.

“Chắc anh ta vốn dĩ không bình thường.”

Hết truyện.