Ngón tay hai người chậm rãi đan vào nhau, mười ngón siết chặt.

Lòng bàn tay áp vào lòng bàn tay, nhiệt độ truyền từ người này sang người kia, giống những lá thư năm ấy cách núi cách biển, cuối cùng cũng được gửi đến cùng một địa chỉ.

Quầy báo ở góc phố đang thay áp phích phụ san số mới, trên đó in một dòng chữ: 【Thời gian là dòng nước, cũng là cây cầu.】

Thẩm Tri Ý ngẩng mắt nhìn về phía trước.

Hải Thành mùa thu, trời cao mây xa, hoa quế trong khắp thành phố vừa nở đợt đầu tiên.

Năm đó cô hai mươi sáu tuổi, thích một người trọn vẹn mười năm.

Năm thứ mười một, cuối cùng anh cũng đi tới bên cô.

Mỗi một năm về sau đều sẽ là mùa xuân.

— Hết —